Chương 15: (Vô Đề)

Hai ngày trước giao thừa, La Thiếu Hằng hẹn Trần Trạm đi ăn cơm, thời tiết giá lạnh, anh đề nghị đi ăn lẩu, Trần Trạm không có ý kiến gì, hai người hẹn rõ thời gian địa điểm gặp mặt.

Cùng ngày, Trần Trạm lâm thời có ca bệnh, La Thiếu Hằng nhàn rỗi vô sự liền tới chỗ hẹn trước, gọi trà chờ hắn tới.

Mùa đông ở A thị rất lạnh, lúc Trần Trạm tiến vào cả người đều mang theo hàn khí, hắn ngồi xuống đối diện La Thiếu Hằng, vừa cởi áo khoác vừa nói: "Xin lỗi, lâm thời có việc bị trì hoãn một lúc, cậu chờ lâu chưa?"

"Không sao, em cũng vừa mới tới." La Thiếu Hằng rót cho hắn một chén trà ấm.

"Cám ơn." Trần Trạm cầm chén trà lên cho ấm tay, hỏi anh: "Về lúc nào?"

"Hai hôm trước." La Thiếu Hằng đưa menu cho Trần Trạm hỏi: "Em đã gọi một ít đồ ăn rồi, anh xem còn muốn gọi thêm gì không?"

"Gọi đồ uống chưa? Uống gì?" Trần Trạm lật thực đơn tới trang có đồ uống nóng.

"Bia đi." La Thiếu Hằng đáp.

"Bia?" Trần Trạm nghe vậy ngẩng đầu, thân thể La Thiếu Hằng vẫn còn nhiều di chứng từ căn bệnh mấy năm trước, hai năm qua mới đỡ hơn một chút, những lúc đi liên hoan cơ hồ rất ít khi động tới rượu bia.

La Thiếu Hằng trêu ghẹo: "Hay là anh thích uống rượu xái? Hay rượu vang?"

Trần Trạm nhìn anh một hồi, phát hiện khí sắc La Thiếu Hằng tuy có chút tiều tụy nhưng khí tức cả người đã tươi sáng đầy sức sống hơn rất nhiều, liền hỏi: "Cậu…tâm tình dường như không tồi?"

La Thiếu Hằng sờ sờ mặt mình: "Nhìn rõ vậy sao?"

Trần Trạm gật đầu, gọi hai chai bia, trả menu cho nhân viên phục vụ, rồi nói với La Thiếu Hằng: "Vậy uống một chút, sắc mặt cậu không tốt lắm."

La Thiếu Hằng không có ý kiến, anh chỉ là đột nhiên muốn uống thôi.

Khi nhân viên phục vụ rời đi, Trần Trạm nhấp ngụm trà lên tiếng: "Nói xem cậu đã gặp chuyện vui gì? Ở Thụy Sĩ gặp mùa xuân thứ hai à?"

La Thiếu Hằng cười cười, mặt mày tựa như cảnh xuân sau tuyết tan: "Em đã gặp anh ấy."

Nụ cười của La Thiếu Hằng quá mức minh mị ôn nhu khiến Trần Trạm có chút thất thần, quen biết gần mười năm, cho tới bây giờ Trần Trạm chưa từng thấy La Thiếu Hằng lộ ra nụ cười hạnh phúc đến vậy, tựa như tro tàn lại bắt đầu bùng cháy trở lại, không khỏi cảm thấy tò mò người trong miệng cậu ta là ai: "Cậu gặp ai?"

Hỏi xong lời này, đáy lòng hắn tự nhiên hiện ra một cái đáp án, ba chữ kia còn chưa kịp nói ra, đã nghe thấy La Thiếu Hằng đáp: "Thẩm Mạc Thành."

— Phải rồi, trừ bỏ Thẩm Mạc Thành, không còn ai có thể cứu sống cậu ta.

Lần trước La Thiếu Hằng nói đã gặp được Thẩm Mạc Thành, Trần Trạm vẫn luôn không tin, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng thất hồn lạc phách của cậu ta, hắn vẫn không dám nói câu "có phải cậu lại phát bệnh" ra khỏi miệng, sợ kích thích tới La Thiếu Hằng.

Lúc trước mất đúng 4 năm, La Thiếu Hằng mới có thể trở lại bộ dáng giống người bình thường, hiện giờ ai cũng không hi vọng cậu ta phải quay trở lại viện điều dưỡng.

Đặt cốc bia sang một bên, Trần Trạm nhìn La Thiếu Hằng hỏi: "Cậu nói Thẩm Mạc Thành? Gặp như thế nào?"

La Thiếu Hằng kể lại một lần chuyện gặp được Thẩm Mạc Thành ở đầu đường Bahnhofstrasse cho Trần Trạm nghe, Trần Trạm nghe xong lộ vẻ kinh ngạc: "Cậu nói cậu ta mất trí nhớ?"

La Thiếu Hằng gật đầu, Trần Trạm không thể xác định những điều La Thiếu Hằng nói là thật hay giả, suy tư một chút mới nói: "Cậu xác định là cậu ta? Không phải là người giống người đấy chứ?"

"Không phải giống mà chính là anh ấy, không những tên mà cả dung mạo, kể cả vết phỏng trên tay anh ấy đều giống hệt Thẩm Mạc Thành." La Thiếu Hằng lắc đầu, dùng ngón tay chỉ chỉ vị trí trái tim mình: "Hơn nữa, em tin tưởng cảm giác của mình, nó nói cho em biết, em không nhận sai người."

Trần Trạm chưa từng thấy người thật, không tiện bình luận, nhưng hắn vẫn không thể nào tin được một người đã chết mười năm lại có thể đột nhiên xuất hiện ngoài đời thực: "Vậy hiện tại cậu ta ở đâu?"

"Ở B thị." La Thiếu Hằng đáp, địa chỉ cụ thể thì anh còn chưa biết.

Đối với tình huống như vậy, Trần Trạm lần đầu tiên thấy, hắn không xác định La Thiếu Hằng đã nhìn thấy ảo giác hay đã thực sự gặp được Thẩm Mạc Thành, liền hỏi: "Vậy cậu định làm gì?"

"Đi tìm anh ấy." La Thiếu Hằng không chút do dự nói.

La Thiếu Hằng có tình cảm sâu đậm với Thẩm Mạc Thành, chấp niệm bao năm qua, ngoại trừ bản thân cậu ta, người hiểu rõ nhất chính là Trần Trạm, La Thiếu Hằng ở trong viện điều dưỡng 4 năm, hắn là người gần gũi với La Thiếu Hằng nhất, những thống khổ mà La Thiếu Hằng từng trải qua đều hiện rõ ràng ở ngay trước mắt hắn, khiến người thương cảm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!