Ngắn ngủi vài giây đồng hồ, tay La Thiếu Hằng hết nắm lại thả, thậm chí còn có chút co rút.
— không sao, anh ấy không nhớ mình, chuyện này thực bình thường.
Trong lòng anh cố tự thuyết phục bản thân, dùng sức nhắm chặt hai mắt, nói câu "Tôi biết rồi", rồi xoay người đi về phòng, Thẩm Du thấy anh có chút không ổn, vội đi theo sau nói: "La tiên sinh, không phải Boss muốn bỏ ngài lại, bởi vì lâm thời xảy ra chuyện gấp Boss nhất định phải quay về xử lý nhưng ngài ấy có lời nhắn nhờ tôi chuyển lại cho ngài."
La Thiếu Hằng dừng lại, bức thiết nhìn cậu ta: "Anh ấy nhắn gì?"
"Boss nói ngài hãy tập trung tĩnh dưỡng cho khỏe, boss sẽ mau chóng quay lại đón ngài." Thẩm Du nói xong, cậu thật sự không ngờ La Thiếu Hằng lại có phản ứng dữ dội với chuyện Boss về nước như vậy, có chút sững sờ nên mới không kịp nói cho La Thiếu Hằng biết.
"Cậu nói gì?" La Thiếu Hằng có chút không dám tin: "Anh ấy thật sự nói vậy?"
"Vâng, cho nên ngài hãy an tâm tĩnh dưỡng thân thể." Thẩm Du gật đầu.
Sau khi được Thẩm Du xác nhận lại, vui sướng từ trong tâm khuếch tán rộng ra, vừa rồi có bao nhiêu thất vọng hiện tại liền có bấy nhiêu kinh hỉ, La Thiếu Hằng cảm thấy tâm can mình bởi vì câu "trở về đón ngài" mà cơ hồ như sắp nổ tung, anh dùng lực mím môi dướng nhằm khống chế bản thân không được nhảy cẫng lên hoan hô, lộ ra nụ cười xuất phát từ thâm tâm với Thẩm Du nói: "Được, cám ơn cậu."
Vừa rồi rõ ràng bộ dạng như trời sắp sập tới nơi, bây giờ chỉ vì một câu nói mà giống như được tái sinh lại từ tro tàn, Thẩm Du vô pháp lý giải sự chuyển biến này là vì lý do gì, nhưng vẫn bị nụ cười của La Thiếu Hằng mê hoặc, đi theo cười nói: "Ngài đừng khách khí, tôi đi gọi người chuẩn bị chút thức ăn cho ngài, ngài về phòng trước chờ một lát."
"Được, làm phiền cậu." La Thiếu Hằng gật đầu rồi xoay người đi về giường, bởi vì bất ngờ có kinh hỉ, anh cảm giác cước bộ toàn thân nhẹ nhàng thư thái, mệt mỏi trên người cũng giảm đi một nửa.
Trở lại phòng, La Thiếu Hằng vừa mới ngồi xuống hai phút đã lại đứng lên, đi qua đi lại trong phòng, tựa hồ như muốn bình ổn lại nội tâm vui sướng như sóng nước của mình, hết vòng này tới vòng khác liên tục lan tỏa mở rộng.
Đi được vài vòng, thẳng tới khi nội tâm bình tĩnh lại một chút mới dừng lại, khóe miệng nhịn không được mà khẽ cong cong, vươn tay đè lên vị trí trái tim trên ngực trái, cảm thụ nhịp đập đều đều truyền tới đầu ngón tay, mang đến những tê dại rung động.
— Cho dù anh ấy có kí ức hay không, anh ấy vẫn là Thẩm Mạc Thành, mình tin tưởng anh ấy.
Sau khi ăn cháo xong, Thẩm Du lại nhờ người đi đón bác sĩ tới khám cho La Thiếu Hằng lần nữa, hai ngày qua tuy rằng La Thiếu Hằng mê man nhưng cũng biết đây là bác sĩ đã chữa trị cho mình hai ngày qua, liền lập tức nghiêm túc nói lời cảm tạ ông ấy.
"Không cần khách khí, sức khỏe là quan trọng nhất." bác sĩ hòa ái mỉm cười, cẩn thận bắt mạch cho anh lần nữa, lại hỏi thêm một vài vấn đề: "Kế tiếp tốt nhất nên tĩnh dưỡng một thời gian, thân thể cậu bị suy nhược rất nhiều, chỉ cần một chút không để ý sẽ sinh bệnh, cũng dễ dàng để lại di chứng."
Mấy vấn đề này, Trần Trạm cũng đã nói với La Thiếu Hằng, khi đối mặt với Trần Trạm, La Thiếu Hằng còn có thể giả bộ ngớ ngẩn để lừa gạt qua cửa, nhưng đối mặt với vị bác sĩ từ ái trước mặt, anh chỉ có thể nhất nhất ghi nhớ: "Cháu biết rồi ạ."
"Còn nữa, tôi muốn hỏi cậu, lúc trước hoặc là bây giờ cậu có đang dùng thuốc an thần hay thuốc ngủ gì không?" bác sĩ hỏi.
La Thiếu Hằng không ngờ bác sĩ sẽ hỏi cái này, rõ ràng sửng sốt một chút, anh quả thật từng dùng, hơn nữa còn dùng trong một thời gian rất dài, chỉ là không ngờ bác sĩ có thể nhìn ra được.
"Thân thể cậu suy nhược tới mức độ này có liên quan rất lớn tới số thuốc cậu đã dùng, tôi là bác sĩ nên tôi phải nhắc nhở cậu trước." bác sĩ thấy cậu không lên tiếng, sắc mặt phi thường nghiêm túc nói: "Chắc cậu cũng biết rõ thân thể mình, tâm bệnh cần có tâm dược, đời người không có giới hạn nào không vượt qua được, đừng lấy sinh mệnh của mình mà đánh cuộc." Ông luôn cảm thấy tức giận đối với đám tiểu bối không biết yêu quý tính mạng mình.
Nhìn bác sỹ thái độ nghiêm túc cẩn trọng, La Thiếu Hằng tâm sinh cảm kích: "Cháu biết, cám ơn bác sĩ."
Bác sĩ gật đầu cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò một số yêu cầu cần chú ý điều dưỡng thân thể rồi rời đi, có một số việc nếu bản thân bệnh nhân đã hiểu, như vậy không cần ai phải nhắc nhở, nhưng nếu bản thân bệnh nhân không chú ý hoặc muốn buông tha, như vậy dù có nói nhiều hơn cũng vô dụng.
Bác sĩ đi rồi, La Thiếu Hằng nhớ tới lời dặn dò của ông, lại lâm vào trầm tư, năm đó cả người anh như sắp hỏng mất, cả ngày lâm vào tình trạng mê mê tỉnh tỉnh giữa hiện thực và ảo giác, không còn cách nào khác chỉ có thể nhờ tới thuốc an thần để khống chế, dần dà liền sinh ra sự ỷ lại vào số thuốc đó.
Thuốc có ba phần độc, tuy rằng lúc ấy hữu hiệu nhưng sau khi hồi tỉnh sẽ để lại di chứng sâu đậm.
Lúc này, di động để một bên bỗng vang lên, đánh gãy dòng suy nghĩ của anh. Người gọi tới là Trần Trạm, anh cầm lên nghe: "Alo?"
"Rốt cuộc cậu cũng nghe điện." Trần Trạm ở đầu dây khẽ thở ra: "Vẫn còn ở Thụy Sĩ à? Sao hôm qua không nghe điện thoại?"
"Hả? hôm qua em không để ý, làm sao vậy?" La Thiếu Hằng che giấu chuyện mình bị bệnh, miễn cho đối phương lại lo lắng.
"Không sao, sắp năm mới nên muốn hỏi khi nào thì cậu về nước?" Trần Trạm nói.
"Hai ngày nữa em về, đừng lo lắng." La Thiếu Hằng đáp, lúc trước đã nói hôm nay sẽ bay về, nhưng bởi vì chuyện gặp được Thẩm Mạc Thành cộng thêm bị bệnh nên mới phải trì hoãn lại.
"Được, chú ý an toàn, anh còn có bệnh nhân, không nói chuyện nữa, lúc về gọi điện cho anh." Trần Trạm nói.
"Dạ vâng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!