Chương 13: (Vô Đề)

Trong lúc Thẩm Mạc Thành đang mải suy nghĩ xem có phải mình đã bỏ qua chuyện gì rồi không thì La Thiếu Hằng chưa có được câu trả lời vẫn kéo tay áo hắn không thôi, đáy mắt tràn đầy khát vọng.

La Thiếu Hằng rất muốn ở cùng một chỗ với Thẩm Mạc Thành, cho dù chỉ có một chút khả năng cũng không muốn buông tha. Sự kiên trì của La Thiếu Hằng khiến Thẩm Mạc Thành mềm lòng, tùy theo tâm ý anh nói: "Được."

Nhận được đáp án như mong muốn, La Thiếu Hằng hai mắt sáng bừng lên, buông góc áo chuyển thành nắm chặt tay hắn, lộ ra tươi cười: "Hứa rồi nhé."

— Hứa rồi thì không được đổi ý, lần sau đi công tác phải đưa em đi theo.

Trong đầu bỗng nhiên bật ra câu nói này, tựa như không có lửa làm sao có khói đột ngột vang lên, sau đó lại biến mất không thấy tăm hơi. Con ngươi Thẩm Mạc Thành tối dần, tinh tế hồi tường, lại không nhớ ra đã nghe được ở đâu, sóng não từng trận đau đớn, hắn khẽ chau mày, vứt ra sau đầu không nghĩ nữa.

Rất nhanh Thẩm Du dẫn theo bác sĩ đi vào, Thẩm Mạc Thành đứng dậy nhường chỗ cho bác sĩ, La Thiếu Hằng lại cố chấp níu kéo hắn không chịu buông ra, hắn đành phải nắm tay anh ngồi xuống đầu giường.

Dường như La Thiếu Hằng có chút kháng cự bác sĩ, biểu tình vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn để bác sĩ kiểm tra một hồi, bác sĩ hỏi gì đáp nấy.

Bác sĩ kiểm tra rồi cho La Thiếu Hằng uống thuốc hạ sốt và truyền nước biển, sau khi thuốc có tác dụng, La Thiếu Hằng chống đỡ không nổi có chút buồn ngủ, nhưng vẫn cố chấp kiên trì níu kéo Thẩm Mạc Thành xác nhận thêm lần nữa: "Anh thật sự sẽ không đi nữa chứ?"

Nhiệt độ bàn tay đang níu kéo mình vẫn cao hơn hẳn người bình thường, vì để La Thiếu Hằng sớm nghỉ ngơi hạ sốt, Thẩm Mạc Thành khẽ thấp giọng dỗ dành: "Không đi nữa, mau ngủ đi."

La Thiếu Hằng nhìn hắn thêm khoảng nửa phút nữa, tựa như xác nhận hắn sẽ không lừa mình, sau đó lại kéo tay hắn nói: "Anh cúi xuống chút."

Thẩm Mạc Thành cho rằng La Thiếu Hằng có lời muốn nói với mình liền cúi người ghé tai xuống sát người anh, ngay sau đó một nụ hôn ấm áp mềm mại dán lên má hắn, hắn theo phản xạ né tránh, kinh ngạc nhìn người đang nằm trên giường.

La Thiếu Hằng dùng đầu ngón tay che che môi mình, cười trộm y như con mèo tinh ranh, vươn ngón tay câu ngón út của Thẩm Mạc Thành kéo vào trong chăn.

"…Đi ngủ đi." Đủ loại cảm xúc lướt qua trong lòng Thẩm Mạc Thành, nhưng thấy bộ dạng La Thiếu Hằng ỷ lại mình như vậy, hắn không nỡ nói nặng lời, mà cảm thấy mình vốn nên chiều người này như vậy.

Ý thức được suy nghĩ của bản thân, hắn cảm thấy có chút bất khả tư nghị, khẽ nhắm mắt, không nghĩ thêm gì nữa.

La Thiếu Hằng cố gắng mở mắt một hồi, rốt cuộc vẫn không chống lại được tác dụng của thuốc hạ sốt dần chìm vào giấc ngủ say, nhưng trước khi ngủ vẫn cầm chặt tay Thẩm Mạc Thành không buông.

Thẩm Mạc Thành im lặng không nói nhìn người trước mắt đã say ngủ, nơi bị cậu ta hôn tựa như có lửa đốt, nóng bỏng, một đường đốt tới tận tim khiến nội tâm anh vốn như mặt hồ tĩnh lặng lạnh băng bỗng bừng lên một ngọn lửa đỏ rực.

Loại cảm giác xa lạ này thực kỳ diệu, vừa không khiến hắn bài xích vừa khiến hắn cảm thấy phi thường đặc biệt, làm hắn nhịn không được muốn vươn tay chạm lên mặt La Thiếu Hằng, nhưng bàn tay mới vươn ra được một nửa khẽ dừng lại rồi thu trở về.

Thẩm Vân và Thẩm Du thấy cảnh này, rất tự giác lui về sau hai bước, giả bộ cái gì cũng không nhìn thấy.

Thẩm Mạc Thành tốn chút công phu mới rút được tay bị La Thiếu Hằng ôm chặt ra, chỉnh góc chăn cho anh rồi cùng bác sĩ đi ra phòng ngoài tìm hiểu rõ tình hình.

Ông ấy là bác sĩ riêng của Thẩm gia tại phân bộ Thụy Sĩ, mấy chục năm làm nghề, rất am hiểu trị liệu Trung và Tây y. Ông mở bệnh án, nói lại tình hình của La Thiếu Hằng cho Thẩm Mạc Thành nghe.

Lần này La Thiếu Hằng bệnh trở nặng, tuy nói là bị cảm lạnh nhưng kỳ thật căn nguyên là do tâm bệnh.

"Tâm bệnh? Là sao?" Thẩm Mạc Thành ngoài ý muốn hỏi, hắn cho rằng La Thiếu Hằng chỉ bị bệnh cảm thông thường mà thôi.

"Bệnh nhân tâm trạng u uất tích tụ, mạch tượng hỗn loạn, tựa như có khúc mắc đã lâu không giải, nếu tôi đoán không sai, cậu ta thường xuyên dùng thuốc an thần trong một thời gian dài, loại thuốc này có tác dụng phụ rất lớn." Bác sĩ trầm ngâm một chút, nói lại tình hình bắt mạch xem bệnh vừa rồi: "Thuốc tuy có thể trị bệnh, nhưng không trị được tâm bệnh, nếu trường kỳ sử dụng e là…" Nói tới đây ông ta khẽ ngừng lại, chưa biết rõ mối quan hệ giữa Thẩm Mạc Thành và La Thiếu Hằng nên ông không dám nói tiếp.

"Sẽ thế nào?" Thẩm Mạc Thành hỏi.

"Đoản mệnh." Bác sĩ vẻ mặt nghiêm túc, chuyện này không phải chuyện nhỏ.

Đoản mệnh?

Hai chữ này vừa nói ra, mọi người đứng đây đều ngơ ngẩn, La Thiếu Hằng thoạt nhìn chỉ mới ba mươi tuổi, lại có khả năng chết sớm? tâm trạng u uất tích tụ, mạch tượng hỗn loạn là do đâu?

Hai chữ đoản mệnh nói ra thì dễ nhưng lại giống như ngàn vạn tấn đá tảng đè nặng trong tim Thẩm Mạc Thành, khiến hắn không chịu nổi, đau nhói, phản xạ quay đầu nhìn về phía giường ngủ, thấy La Thiếu Hằng vẫn đang mê man ngủ say.

Nhớ tới bộ dạng La Thiếu Hằng ôm chặt tay hắn mà khóc, còn cả hành động hôn trộm hắn nữa, Thẩm Mạc Thành không biết là vì nguyên nhân gì mà trong tiềm thức, hắn phi thường kháng cự khả năng bác sĩ vừa nói.

Giờ phút này, Thẩm Mạc Thành không biết được rằng sắc mặt mình kém thế nào, nhưng mấy người còn lại đều nhìn thấy rõ, sống lưng cứng ngắc, không ai dám thở mạnh dù chỉ một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!