Bên trong gian phòng…
Thẩm Mạc Thành nhanh chóng xem xong mail vừa nhận được, vừa xem vừa nói: "Phái người theo dõi Hoành Vận, đặc biệt là kẻ đã liên hệ với bên Hà gia."
"Không thành vấn đề." Thẩm Vân gật đầu xác nhận, lại báo cáo một việc khác: "Hôm trước sau khi người của ta giao Thẩm Vinh Xương cho Ngô gia, xế chiều hôm đó Ngô gia đã đuổi người ra khỏi cửa."
"Ừ, thế nào rồi?" Thẩm Mạc Thành không thèm ngẩng đầu lên, tuyệt không quan tâm tới đứa em họ vô dụng này của mình.
"Bị chặt đứt một chân, vị trí giống hệt chỗ Ngô tiểu thiếu gia bị thương." Thẩm Vân đáp.
Thẩm Mạc Thành không hề cảm thấy kinh ngạc đối với kết quả này: "Chú Tư có phản ứng gì?"
"Nghe chú Triệu nói Tứ gia đau lòng muốn chết, ngay cả chuyện làm ăn cũng không màng, bỏ hết mọi việc lo lắng chạy tới bệnh viện, khi nghe nói chân của Thẩm Vinh Xương không có khả năng hồi phục lại như cũ, đêm đó Tứ gia tức giận đập phá hết đồ đạc trong phòng." Thẩm Vân đáp, ngữ khí có chút vui sướng khi người gặp họa, lại càng thích chí hơn khi thấy kết cục của Thẩm Vinh Xương.
"Không ngờ ông ta lại có thể nhẫn nhịn được như thế." Thẩm Du lên tiếng.
Kết cục của Thẩm Vinh Xương nằm trong dự đoán của Thẩm Mạc Thành, nhưng hắn không ngờ rằng sự việc đã trôi qua hai ngày mà Thẩm Khâu Hùng vẫn chưa liên lạc với hắn, Thẩm Vinh Xương là đứa con trai Thẩm Khâu Hùng có được khi đã cao tuổi, cưng chiều như mệnh căn của mình, hắn cho rằng dù Thẩm Khâu Hùng sẽ không vì việc này mà trở mặt ngay với hắn nhưng dựa theo tính cách ông ta hẳn sẽ gọi điện tới tránh cứ vài câu, có thể chịu đựng tới mức này quả thật là thần kỳ.
"Em cảm thấy, ông ta cùng lắm là lén trút giận sau lưng chúng ta chứ chưa dám xé rách mặt nhau đâu." Thẩm Vân nói.
"Như thế, ít nhất ông ta cũng coi như biết rõ ai đang là Thẩm đương gia." Thẩm Du gật đầu, lại hỏi Thẩm Mạc Thành: "Boss, vậy kế tiếp chúng ta có nên gây sức ép lên cổ phiếu Hoành Vận…"
"Không cần để ý tới." Thẩm Mạc Thành đánh gãy chủ ý của cậu ta, gấp laptop trước mặt lại, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
Thẩm Du theo ánh mắt hắn nhìn lại, mới chợt nhận ra bây giờ đã hơn 10h sáng. Sáng sớm nay, vừa nhận được văn kiện khẩn cấp cậu liền lập tức cùng Thẩm Vân tới tìm Boss báo cáo. Không ngờ bọn họ đã đàm luận suốt 3 tiếng đồng hồ, ba người còn chưa ai ăn sáng.
"Là sơ suất của tôi, để tôi gọi người lập tức mang đồ lên." Thẩm Du nói xong liền đứng dậy.
"Trực tiếp xuống ăn là được." Thẩm Mạc Thành ngăn cậu ta lại, để laptop sang một bên, đứng dậy chuẩn bị đi thay quần áo, vừa mới đi được hai bước đã dừng lại, quay đầu hỏi: "Cậu ta đâu?"
"…Ai ạ?" Thẩm Vân không rõ hỏi lại.
Thẩm Mạc Thành nhíu mày, Thẩm Du bật người phản ứng lại: "La tiên sinh vẫn còn ở trong phòng, để tôi qua gọi anh ấy cùng đi."
Dựa theo hành vi dính người không rời ngày hôm qua của La Thiếu Hằng, Thẩm Mạc Thành còn cho rằng sáng sớm nay cậu ta sẽ lập tức tới tìm mình, không ngờ lâu như vậy vẫn chưa thấy xuất hiện.
Nghĩ tới đây, hắn nói với Thẩm Du: "Qua đó thử xem."
Thẩm Du lên tiếng trả lời đi ra ngoài, Thẩm Vân vẫn đứng tại chỗ ngẫm nghĩ về mối quan hệ giữa Boss nhà mình và vị La tiên sinh kỳ lạ kia, cảm thấy càng ngày càng kỳ quái.
"Cậu còn đứng đây làm gì?" Thẩm Mạc Thành thấy cậu ta đứng bất động lên tiếng hỏi.
Thẩm Vân vội hoàn hồn chạy theo anh hai ra ngoài.
Thẩm Du đi tới trước cửa phòng La Thiếu Hằng, vươn tay gõ cửa: "La tiên sinh, ngài có đó không?" trong phòng không ai trả lời, cậu lại gõ cửa thêm lần nữa, vẫn như trước không có động tĩnh gì.
Thẩm Vân lại gần, thấy không ai trả lời liền nói: "Hay còn chưa dậy? Chắc đêm qua kích động quá đấy mà."
"Đừng nói nhảm" Thẩm Du thấp giọng trách cứ một câu, định đưa tay gõ cửa thêm lần nữa thì Thẩm Mạc Thành đã thay quần áo xong đi ra, hai người thấy vậy vội vàng tránh sang một bên.
"Có chuyện gì?" Thẩm Mạc Thành nhìn cánh cửa vẫn đóng chặt hỏi.
"Bên trong không có động tĩnh gì." Thẩm Du đáp.
Thẩm Mạc Thành nghe vậy đưa tay gõ cửa, đồng dạng vẫn không có ai đáp lại, hắn trầm ngâm hai giây liền nói: "Gọi người tới mở cửa."
"Vâng." Thẩm Vân gật đầu rời đi.
Thẩm Vân gọi quản lý khách sạn lên mở cửa phòng, khi bọn họ đi vào phát hiện La Thiếu Hằng quả thật vẫn còn đang ngủ, trên giường gồ lên một đống, chăn che kín đầu, người trên giường hoàn toàn không chút phản ứng khi có người lạ vào phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!