Chương 11: (Vô Đề)

Sau khi ăn xong, quản lý nhà hàng lại tới một chuyến, đợi sau khi ông ta nói chuyện với bọn Thẩm Mạc Thành xong, La Thiếu Hằng mới gọi riêng ông ta lại.

"La tiên sinh có gì phân phó?" ông quản lý hỏi.

"Bánh rượu sữa dừa đông vừa rồi còn thiếu một chút rượu, đường fructose và một chút mật ong." La Thiếu Hằng nhắc nhở. (đường fructose hay còn gọi là đường hoa quả, đường trái cây có nhiều trong thực vật thường dùng cho những người ăn kiêng)

"Chuyện này…" ông quản lý theo bản năng nhìn về phía Thẩm Mạc Thành.

"Dựa theo lời cậu ta nói làm thử xem." Thẩm Mạc Thành lên tiếng.

"Vâng, cám ơn La tiên sinh nhắc nhở." Ông quản lý đáp.

"Không có gì, chỉ là tôi đã từng ăn món này." La Thiếu Hằng cười nói.

Món bánh này là do Thẩm Mạc Thành nói ra, Thẩm Vân nghe anh nói như vậy, có chút bất ngờ: "La tiên sinh từng ăn món này?"

"Nhà hàng các cậu là nơi bán đầu tiên, tôi chỉ ngẫu nhiên ăn được, đối phương cũng không đem bán." La Thiếu Hằng nửa thật nửa giả giải thích.

"Thì ra là thế." Thẩm Vân gật đầu.

Bữa cơm này bọn họ ăn mất gần 2 tiếng, sau khi rời khỏi nhà hàng liền trở về khách sạn luôn.

Khi tới đại sảnh khách sạn, Thẩm Vân nhân cơ hội kéo Thẩm Du đi chậm lại hai bước, dùng cắm hất về phía Thẩm Mạc Thành và La Thiếu Hằng đi đằng trước, dùng ánh mắt ý hỏi về tình hình vừa rồi trên xe, vì sao lại đột nhiên đưa người về cùng?

Thẩm Du nhìn em trai một cái, làm cái thủ thế khóa miệng, bước nhanh tới ấn mở cửa thang máy, Thẩm Vân không chiếm được câu trả lời đành ngoan ngoãn đuổi theo.

Thang máy chậm rãi đi lên, La Thiếu Hằng đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, tôi không quấy rầy mọi người chứ?"

Thẩm Vân vừa nghe xong thiếu chút nữa sặc nước miếng, anh trai à, lúc này anh mới hỏi vấn đề này có phải đã quá muộn rồi không? Sắp đến phòng tới nơi rồi.

Thẩm Mạc Thành liếc mắt nhìn La Thiếu Hằng, thấy anh đồng dạng đang nhìn mình, biểu tình trên mặt viết rõ "Dù thế nào em cũng không đi đâu", liền nói: "Không hẳn."

"Vậy thì tốt rồi, sau này làm phiền mọi người." La Thiếu Hằng đáp lại thực nhanh, tựa như chỉ chờ hắn nói câu này vậy.

Ánh mắt Thẩm Vân đảo qua đảo lại trên người hai bọn họ, lại nhìn ông anh hai mình đã tiến vào trạng thái câm điếc, đành yên lặng lùi ra sau một bước.

Thang máy dừng ở tầng bọn họ, Thẩm Du dừng lại trước cửa một căn phòng, làm thủ thế với La Thiếu Hằng: "La tiên sinh, ngài ở trong phòng này."

La Thiếu Hằng tiếp nhận thẻ phòng, gật đầu với cậu ta: "Cám ơn." Lại quay sang Thẩm Mạc Thành hỏi: "Phòng của anh ở đâu?"

"Phía trước." Thẩm Mạc Thành khẽ hất cằm, chỉ chỉ cánh cửa phòng hơi chếch đối diện.

Thẩm Vân thầm nghĩ: Ngay cả phòng cũng hỏi, anh trai này, không phải nửa đêm anh lại chạy sang gõ cửa đấy chứ?!

"Các anh sẽ không nửa đêm đột nhiên bỏ chạy lấy người đấy chứ?" La Thiếu Hằng nửa nghiêm túc nửa đùa giỡn hỏi.

"Sẽ không." Thẩm Mạc Thành đáp: "Tôi đã nói gì sẽ không đổi ý."

"Vậy thì tốt rồi, ngủ ngon." La Thiếu Hằng yên lòng, lấy thẻ quẹt mở phòng mình, đẩy cửa ra một nửa lại dừng lại, do dự một chút, vẫn quay đầu hô một tiếng: "Chờ chút."

Ba người dừng lại, quay đầu nhìn anh, La Thiếu Hằng nhìn Thẩm Mạc Thành: "Xin lỗi, có chuyện này, em muốn xác nhận một chút."

"Cậu nói đi." Thẩm Mạc Thành đáp.

"Anh có còn nhớ vào 12 năm trước, anh đã từng tới A thị không?" La Thiếu Hằng vẫn nhịn không được lên tiếng hỏi, vấn đề này từ lúc ăn cơm vẫn luôn đè nặng trong lòng anh.

12 năm trước, không phải 12 ngày trước, nếu là những người khác thì không nhất định sẽ nhớ rõ nhưng Thẩm Mạc Thành lại nhớ rất rõ ràng. Vào một ngày 12 năm trước, thủ hạ có người phản bội, vốn chỉ là một lần đàm phán làm ăn bình thường cuối cùng lại biến thành Tu la tràng, trong sự cố lần đó, hắn đã lâm vào hôn mê, sau đó hôn mê trên giường bệnh suốt 9 năm, thẳng tới 3 năm trước mới tỉnh lại.

Lúc trước hắn tới A thị vì công việc, lúc ấy số người biết chuyện cũng không nhiều, những người biết chuyện đó cơ hồ cũng đã chết hết, hiện giờ La Thiếu Hằng hỏi như vậy, có phải cậu ta cũng có liên quan tới chuyện năm đó  hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!