Bây giờ là chạng vạng, Thẩm Du liên hệ sắp xếp phòng cho La Thiếu Hằng ở khách sạn bọn họ trọ xong, rồi kêu lái xe lái tới nơi bọn họ thường ăn cơm.
Bọn họ tới một nhà hàng chuyên kinh doanh đồ Trung Quốc, là một tòa nhà ba tầng màu đỏ thắm, bên trong thuần túy phục vụ các món ăn truyền thống Trung Hoa.
Giờ này trong nhà hàng chật kín người, đại sảnh lầu 1 rộng như vậy, liếc mắt một cái cũng không tìm thấy một chỗ trống nào, 2/3 khách tới ăn đều là người ngoại quốc, xem ra đồ ăn trong nhà hàng này rất được yêu thích.
Tuy rằng đại sảnh không còn chỗ ngồi nhưng bọn Thẩm Du hoàn toàn không cần lo lắng, vừa mới tiến vào đã có người ra đón tiếp.
La Thiếu Hằng đánh giá cách bài trí bên trong nhà hàng, phát hiện nội thất được trang hoàng theo phong cách Trung Quốc, từ bình phong, quầy lễ tân, bàn ghế gỗ, tranh chữ… mọi thứ được bài trí tinh tế mười phần, lễ tân tiếp khách là một cô gái người Trung Quốc mặc sườn xám, trên mặt trang điểm xinh đẹp, ngôn từ cử chỉ hữu lễ đưa bọn họ tới một phòng riêng.
Các phòng riêng có tên gọi lần lượt là "Xuân Hạ Thu Đông", căn phòng của bọn họ là căn cuối cùng có tên "Đông Sương", trên cánh cửa đỏ thắm có khắc một bông tranh hoa mai tinh xảo kiêu ngạo, phía trên bông hoa viết một chữ "Đông" ngạo nghễ.
Bài trí bên trong phòng cũng khá cổ điển, ngay cả chén trà cũng là bộ tách chén Thanh Hoa chất lượng cao cấp.
Nhưng La Thiếu Hằng không để ý tới những thứ đó, phong cách bài trí nơi này khiến anh có một cảm giác quen thuộc không nói nên lời.
Mấy người bọn họ vừa đi vào, một trung niên nam nhân ăn mặc trang phục truyền thống Trung Hoa màu nâu tối tiến lên, từ cách xưng hô biết được ông ta là quản lý nhà hàng này, ông ta chủ động tiến lên tiếp nhận ấm trà từ tay nhân viên phục vụ đi tới rót trà cho Thẩm Mạc Thành.
Đối phương nhiệt tình như thế làm La Thiếu Hằng tưởng là do thân phận Thẩm Mạc Thành tôn quý hoặc giữa bọn họ là đối tác làm ăn, nhưng kế tiếp nghe đoạn đối thoại của bọn họ, anh mới biết nhà hàng theo phong cách cổ điển này là sản nghiệp đứng tên Thẩm Mạc Thành.
Ánh mắt anh không ngừng đảo qua đảo lại trên người Thẩm Mạc Thành đang uống trà, cuối cùng dừng lại trên bức tranh treo tường sau lưng hắn, cảm thấy có chút suy nghĩ.
Lúc gọi món, quản lý tự mình đưa menu cho bọn họ, Thẩm Mạc Thành nhượng người đưa menu cho La Thiếu Hằng, La Thiếu Hằng cũng không khách khí trực tiếp nhận lấy mở ra xem, trước đây những khi ra ngoài ăn cơm cùng Thẩm Mạc Thành, đa số đều là anh gọi món, trước kia tuy rằng anh không biết nấu cơm nhưng vẫn biết rõ ràng khẩu vị của Thẩm Mạc Thành.
Đương nhiên, loại chuyện này mấy người kia đều không biết, sau khi anh gọi liên tiếp mấy món Thẩm Mạc Thành thích ăn, tay cầm tách trà của Thẩm Mạc Thành khẽ dừng lại, dư quang khóe mắt dừng trên quyển menu La Thiếu Hằng đang cầm, lại bất động thanh sắc tiếp tục uống trà.
Thẩm Vân giỏi về sát ngôn quan sắc*, chủ động lên tiếng hỏi: "Mấy món đó được xem như món tủ của nhà hàng, La tiên sinh cũng thích ăn mấy món này sao?" (*đoán ý qua ngôn từ sắc mặt)
"Đúng vậy, thường hay ăn." La Thiếu Hằng giả bộ nghe không hiểu ý cậu ta, cười đến thuần lương vô hại, lại gọi thêm một đĩa rau trộn, còn không quên dặn dò bỏ ít gừng tỏi thôi.
Quản lý nhất nhất đáp ứng, Thẩm Vân thấy thế nói tiếp: "La tiên sinh dường như rất sành ăn."
"Cũng thường thôi, chỉ là tương đối kén chọn với những món mình thích." La Thiếu Hằng đáp.
Kỳ thật tất cả là do thói quen trước đây, mọi đồ ăn thức uống của anh đều do Thẩm Mạc Thành chuẩn bị, anh chỉ cần phụ trách ăn hết là được, căn bản không cần quan tâm gì hết; Sau đó Thẩm Mạc Thành xảy ra chuyện, anh sống một mình quá gian nan nên cố gắng tìm chuyện gì đó để làm, không để cho bản thân được rảnh rỗi, vì thế từng chút từng chút học hết cách nấu những món Thẩm Mạc Thành thích ăn.
Vốn cho rằng sẽ không có cơ hội nấu cho anh ấy ăn, không ngờ rằng… Nghĩ tới đây, anh liếc nhìn Thẩm Mạc Thành, tâm tình vui vẻ đưa thực đơn cho Thẩm Vân: "Tôi gọi xong rồi, các cậu gọi đi."
Thẩm Vân tiếp nhận thực đơn, âm thầm khen ngợi một câu "có chuẩn bị mà tới", sau đó gọi thêm mấy món ăn, mới trả menu lại cho quản lý.
Đối phương tiếp nhận menu đứng ở một bên, thấp giọng hỏi ý kiến: "Món tráng miệng làm thử lần trước đã được lên thực đơn, ngài có muốn thử không ạ?"
Thẩm Vân nhìn Thẩm Mạc Thành, thấy hắn không phản đối liền hỏi La Thiếu Hằng: "La tiên sinh thích ăn đồ ngọt không? Nhà hàng mới làm ra một món mới, anh có thể nếm thử."
"Món gì?" La Thiếu Hằng cảm thấy hứng thú hỏi lại.
Quản lý lấy thực đơn đồ ngọt tới, lật tới một trang đưa tới trước mặt La Thiếu Hằng giới thiệu: "Bánh rượu sữa dừa."
— Bánh rượu sữa dừa.
La Thiếu Hằng nhìn thấy hình đĩa bánh ngọt trong nháy mắt liền hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã hoàn hồn, trả thực đơn lại cho đối phương, cười nói: "Trông rất ngon, vậy lấy cho tôi một phần, cảm ơn."
Có thể ngồi chung bàn với Thẩm Mạc Thành khẳng định không phải người tầm thường, quản lý đối với thái độ khách khí của anh có chút kinh ngạc, tiếp nhận thực đơn nói liên tục nói "không có gì, không có gì" rồi cùng nhân viên phục vụ đi ra ngoài, Thẩm Mạc Thành vẫn luôn không thích có người đứng cạnh hầu hạ.
Sau khi những người khác đã đi rồi, Thẩm Vân phụ trách khuấy động không khí, sau khi nhận được ám chỉ của anh hai nhà mình, đã chủ động lên tiếng hỏi chuyện La Thiếu Hằng.
Từ khách sạn La Thiếu Hằng trọ và chiếc máy ảnh đắt tiền của anh, Thẩm Vân đoán anh tới đây du lịch, nghe câu trả lời thì quả là thế, lại hỏi thêm: "La tiên sinh là người ở đâu?"
"Tôi là người A thị, hiện tại đang ở trong khu du lịch Vân Sơn ở A thị." La Thiếu Hằng cũng không giấu diếm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!