[Ngoại truyện 1: Về Đáng Yêu]
Kể từ khi OG được nghỉ dài hạn, Dư Nặc bị Dư Qua giữ chân ở nhà, buộc phải về trước mười giờ tối. Dưới sự nài nỉ tha thiết của Trần Du Chinh, cô cắn răng gọi điện cho Dư Qua để thương lượng, bày tỏ mong muốn được ngủ lại bên ngoài. Cô còn chưa nói hết câu, Dư Qua đã hỏi ngay: "Tên nhãi đó đâu?"
Dư Nặc ậm ừ một tiếng, len lén liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, do dự hai giây rồi nói: "Ở bên cạnh em."
"Đưa điện thoại cho cậu ta."
Dư Nặc dạ một tiếng, lặng lẽ đưa điện thoại qua.
Trần Du Chinh xoa mũi, nhận lấy, hắng giọng rồi gọi: "Anh?"
Vài phút sau, cuộc gọi kết thúc. Trần Du Chinh liếc nhìn Dư Nặc, ném điện thoại về phía cô, thở dài thườn thượt: "Nói thật, nghề này anh làm hay không cũng chẳng quan trọng lắm."
Cô ngẩng đầu: "Lại sao nữa?"
"TG khó khăn lắm mới được nghỉ phép, ai ngờ OG cũng nghỉ theo?" Trần Du Chinh ngước mắt nhìn trời, lại thở dài hai tiến: "Cứ làm đồng nghiệp với anh trai em mãi thế này, anh thật sự không sống nổi nữa."
Càng nghĩ càng thấy khó chịu, Trần Du Chinh lấy điện thoại ra, lẩm bẩm: "Để anh gọi ba anh cái đã."
Dư Nặc giật mình, theo phản xạ ngăn anh lại: "Anh tìm chú ấy làm gì?"
Trần Du Chinh trưng vẻ mặt chán đời, giọng điệu u ám: "Hỏi xem ông ấy đã xếp xong lớp luyện thi lại cho anh chưa?"
Dư Nặc: "..."
Màn đêm buông xuống, lúc sắp chia tay, Trần Du Chinh bắt đầu giở trò, ngồi xổm bên đường, tay xoay chìa khóa xe hết lần này đến lần khác, kiên quyết không chịu đưa Dư Nặc về nhà.
Dư Nặc bất đắc dĩ, kiên nhẫn dỗ dành Trần Du Chinh vài câu, thấy anh như một đứa trẻ, cô lại cảm thấy khá đáng yêu, dứt khoát ngồi xổm xuống bên cạnh, bầu bạn với anh.
Người đi đường nhìn chằm chằm hai người bọn họ. Không lâu sau, một cô gái trẻ bước tới, dò hỏi: "Này, anh là Conquer đúng không?"
Trần Du Chinh ngẫm nghĩ vài giây: "Conquer là ai thế?"
"Hả?" Cô gái kinh ngạc: "Không phải anh sao?"
Trần Du Chinh vẫn giữ vẻ mặt chân thành: "Không biết."
"Ồ ồ, xin lỗi nhé." Cô gái trẻ lập tức xin lỗi: "Nhìn anh giống quá, chắc là tôi nhận nhầm rồi."
Sau khi xin lỗi xong, cô gái nhanh chóng rời đi. Trần Du Chinh nghiêng đầu nhìn Dư Nặc: "Em thì sao, em có biết Conquer không?"
Dư Nặc nhịn cười: "Biết chứ."
"Trông giống anh lắm à?"
"Đẹp trai hơn anh một chút."
"Còn đẹp trai hơn cả anh?" Trần Du Chinh nhướng mày: "Em thích anh ta à?"
"Thích chứ." Dư Nặc ngồi xổm bên cạnh anh, hai tay chống cằm.
"Thích đến mức nào?"
"Nhìn thấy anh ấy... Là không nhịn được muốn hôn, muốn v**t v* anh ấy."
Trần Du Chinh: "?"
Dư Nặc: "Hửm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!