Trước thềm Tết Nguyên đán, dưới sự thúc giục liên tục của Ngu Diệc Vân, Trần Du Chinh cuối cùng cũng đề cập với Dư Nặc về chuyện ăn cơm cùng gia đình của anh.
Chiều chủ nhật, trời mưa lất phất, Trần Du Chinh lái xe đến đón Dư Nặc.
Dư Nặc vốn đã có vẻ ngoài ngoan hiền, hôm nay lại trang điểm nhẹ nhàng, khoác một chiếc áo dạ cashmere màu xám nhạt, bên trong là áo len màu kem và chân váy kẻ tối màu tông ấm. Cả người toát lên vẻ dịu dàng và thanh lịch.
Dư Nặc thu ô lại, sau đó bước lên xe.
Chóp mũi của Dư Nặc bị đỏ bừng vì lạnh, trong xe có bật máy sưởi, cô khẽ hít hít mũi, đặt món quà mới mua lên ghế sau. Sau khi thắt dây an toàn, cô vỗ nhẹ lên áo khoác để giũ nước mưa, sau đó kéo gương che nắng bên ghế phụ xuống, dùng ngón tay vuốt lại tóc.
Trần Du Chinh vừa lùi xe, vừa nhìn cô.
Chỉnh tóc xong, Dư Nặc lấy từ túi xách ra một cây son tint, dặm nhẹ lại môi. Nhìn một lúc, cảm thấy màu hơi đậm, cô lại lấy khăn giấy lau bớt.
Đường phố giờ này khá đông, Dư Nặc chăm chú lướt điện thoại, cô lên Zhihu tìm kiếm những lưu ý và chi tiết cần biết khi ra mắt gia đình người yêu. Càng xem, lông mày cô càng nhíu chặt hơn. Trần Du Chinh nói chuyện với cô, nhưng cô chỉ ậm ừ đáp lại.
Bị cô thẳng thừng phớt lờ, anh gọi: "Thích ăn cá."
Dư Nặc vẫn ừm một tiếng.
"Thích ăn cá."
Cuối cùng, cô cũng rời mắt khỏi màn hình, quay đầu hỏi: "Sao vậy?"
"Bây giờ em định đối xử với anh qua loa như vậy luôn hả?"
Dư Nặc đáp: "Em đang xem cái này."
"Xem gì?"
Cô nặng nề trả lời: "Anh đừng quan tâm đến em."
Trần Du Chinh: "…?"
Anh bật cười vì tức: "Thích ăn cá, em giỏi lắm đấy, theo đuổi anh xong rồi là có thái độ này à?"
"..."
"Em đúng là kẻ lừa tình."
"..."
"Anh thấy mình bị lừa mất rồi."
"..."
"Thời tiết ở Thượng Hải dù có lạnh đến đâu, cũng không lạnh bằng trái tim anh lúc này."
"..."
"Được rồi, không ai để ý anh, vậy thì cứ như thế đi, để anh một mình tan nát cõi lòng trong gió rét."
"..."
Thấy người bên cạnh vẫn không có phản ứng gì, Trần Du Chinh chậm rãi cất giọng hát: "Người yêu nhiều hơn luôn là người rơi nước mắt trước, người yêu ít hơn luôn là kẻ trở nên giả dối trước…"
"Em sai rồi, đừng hát nữa." Dư Nặc cuối cùng cũng bị anh chọc cười.
"Lương tâm cắn rứt rồi chứ gì?" Trần Du Chinh hừ một tiếng: "Nói cho em biết, xin lỗi cũng vô ích, muộn rồi. Anh cứ hát, hát đến khi em thấy hổ thẹn thì thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!