Chương 92: (Vô Đề)

Mùa giải mùa xuân đã đi được nửa chặng đường, các đội tuyển bắt đầu bước vào kỳ nghỉ. Vài người trong TG rủ nhau đi tụ tập. Lần này là buổi họp mặt của người nhà, không có huấn luyện viên hay đội trưởng đi cùng.  

Ăn xong, cả nhóm kéo nhau đến KTV.  

Ultraman ôm chặt micro, vừa gào vừa hát, phá nát mấy bài liền, đến mức Killer không chịu nổi giọng khàn như cái nồi thủng của anh ấy, vội vàng đuổi xuống.

Chờ Killer hát xong, phần nhạc dạo của bài tiếp theo vang lên, nhưng không ai chịu hát.  

Killer đứng cạnh máy chọn bài: "[Chúc anh yêu em đến thiên trường địa lão] ?? Bài gì kỳ quặc vậy? Không ai hát thì để tôi."  

"Định làm gì đấy?" Trần Du Chinh đứng dậy, lấy micro từ tay anh ấy, rồi đưa thêm một cái cho Dư Nặc. "Bọn tôi hát chung."  

Hai người vừa hát được vài câu, Ultraman đã la lên: "Trần Du Chinh, hay là cậu đừng hát nữa đi, mẹ nó, có câu nào là cậu hát đúng tông không? Để Dư Nặc hát một mình đi cho rồi!"  

Trần Du Chinh cũng nhận ra giọng hát của mình đúng là khó nghe thật, anh sờ sờ mũi, đặt micro xuống.  

Anh ngả lưng ngồi trên ghế sofa, nghiêng đầu, không chớp mắt mà nhìn Dư Nặc.  

Cô tập trung nhìn màn hình: "Chúc em có thể độc chiếm vòng tay anh, chúc em vô tình rơi vào dịu dàng của anh..."  

Nghe đến câu hát này, khóe môi Trần Du Chinh cong lên. Gương mặt đắm chìm trong men say tình yêu của anh khiến người ta không dám nhìn thẳng.  

Cốc Nghi thì thầm hỏi Van: "Conquer bình thường cũng như thế này à?"  

Van: "Cái gì?"  

"Em cứ có cảm giác, anh ấy ở bên bạn gái thì cứ như biến thành một người khác vậy."

Cốc Nghi nhớ lại lần đầu cô ấy gặp Trần Du Chinh. Khi đó cô đến trụ sở TG tìm Van, sau đó cả nhóm cùng nhau đi ăn.

Hôm đó, Trần Du Chinh ngồi đối diện cô ấy, rất ít nói, cứ cúi đầu nghịch điện thoại mãi. Mãi đến khi đồ ăn được dọn lên, Ultraman nhắc nhở, anh mới tháo tai nghe ra, ngẩng đầu lên.  

Cốc Nghi suýt nín thở, len lén nhìn anh mấy lần, sau đó nhỏ giọng hỏi Van: "Người mặc áo trắng ngồi đối diện, cũng là đồng đội của anh à?"  

Van thờ ơ: "Ừ, AD của bọn anh." 

Cốc Nghi hơi sững sờ, không thể tin được một người đẹp trai như vậy lại đi làm tuyển thủ chuyên nghiệp.  

"Anh ấy có bạn gái chưa?"  

Van có hơi ghen: "Em hỏi làm gì?"  

Cốc Nghi vội giải thích: "Không có gì, chỉ muốn hỏi chút thôi, để có gì giới thiệu anh ấy với bạn thân em."  

Van nghĩ ngợi rồi nói: "Chắc là chưa có."  

Cốc Nghi lập tức rút điện thoại ra, chụp lén một tấm ảnh của Trần Du Chinh rồi gửi cho cô bạn thân: "Thấy sao? Độc thân đó, có muốn thử không?"  

Bạn thân: "... Cậu coi trọng tớ quá rồi đó? Cậu cảm thấy tớ có cửa với tới loại đàn ông như thế hả?"  

Hồi đó, Cốc Nghi không thể tưởng tượng được rằng sẽ có một ngày, cô ấy sẽ tận mắt chứng kiến Trần Du Chinh vì yêu đương mà lại thành ra như thế này...  

Van như thể đọc được suy nghĩ của cô ấy: "Quen rồi sẽ thấy bình thường, biết người biết mặt khó biết lòng mà."  

Dư Nặc hát xong, mọi người nhiệt liệt vỗ tay, hò reo: "Hay quá! Thật sự hay lắm!!"  

Cô hơi ngại, đặt micro lên bàn.  

Vừa ngồi xuống sofa, người bên cạnh lập tức nghiêng sang.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!