Chương 47: (Vô Đề)

Phó Dĩ Đông đang trong kỳ nghỉ, buổi tối cô ấy đến nhà Dư Nặc ngủ lại.  

Hai tay Dư Nặc ôm lấy hai chân, cằm tựa lên đầu gối, ngẩn người dựa vào mép giường.  

Sau khi tắm xong, Phó Dĩ Đông lăn qua lăn lại hai vòng trên giường, ôm con cá mập mà Dư Nặc mua ở IKEA hai ngày trước rồi cọ cọ vào nó: "Ôi chao, cậu có chuyện gì muốn nói với tớ à? Nói thẳng ra đi, cứ ấp a ấp úng cả nửa tiếng rồi, tớ nhìn mà sốt ruột thay đây này."

Dư Nặc ngồi đối diện Phó Dĩ Đông, cắn môi: "Chính là… trước đây tớ có nói với cậu, tớ thích một người, cậu còn nhớ không?"  

"Nhớ chứ." Phó Dĩ Đông cũng nhớ ra chuyện này, tò mò hỏi: "Bây giờ hai người sao rồi?"  

"Tớ nghĩ, tớ muốn chọn một ngày nào đó để tỏ tình với anh ấy..."  

Phó Dĩ Đông sắp bị cái tính chậm chạp không nóng không lạnh của Dư Nặc làm cho phát điên, "Cậu mau tỏ tình đi, sao còn chưa hành động gì thế?"

"Hai ngày nữa, nhưng trước khi tỏ tình, tớ vẫn muốn nói với cậu trước, muốn hỏi ý kiến cậu một chút."  

Phó Dĩ Đông tò mò: "Hỏi chuyện gì?"  

Dư Nặc hơi khó mở lời, trong lòng liên tục sắp xếp lại cách nói.  

Từ trước đến nay, Phó Dĩ Đông luôn thẳng thắn thể hiện sự thích thú và ngưỡng mộ đối với Trần Du Chinh trước mặt Dư Nặc. Nhưng vì cô ấy đã có bạn trai, nên khi nhận ra mình thích Trần Du Chinh, Dư Nặc không quá giằng co mà cứ thế để bản thân chìm đắm vào tình cảm ấy.

Nhưng lúc ban đầu, Dư Nặc quen biết Trần Du Chinh là vì Phó Dĩ Đông, sau này mới dần có chút giao tiếp với anh.  

Vậy nên Dư Nặc không chắc liệu chuyện mình theo đuổi Trần Du Chinh có khiến Phó Dĩ Đông khó chịu hay không. Bất kể tỏ tình có thành công hay không, cô cũng nên nói trước với Phó Dĩ Đông một tiếng.

Dư Nặc chậm rãi mở lời: "Chính là... Người tớ thích ấy."

"Ừm." Phó Dĩ Đông chờ cô nói tiếp.  

"Anh ấy, cậu cũng biết đó."

Phó Dĩ Đông có chút bất ngờ: "Tớ biết à?? Là ai vậy??"  

Dư Nặc không dám nhìn biểu cảm của cô ấy, cụp mắt xuống, cắn răng nói thẳng tên: "Trần Du Chinh."  

Căn phòng lặng ngắt như tờ suốt một phút, cái tên này như một quả bom nguyên tử, "bùm" một phát, khiến đầu óc Phó Dĩ Đông trống rỗng.  

Dư Nặc thấy cô ấy như vậy, lập tức nói: "Đông Đông, nếu cậu để ý, hoặc không hiểu, không chấp nhận được, tớ có thể chờ thêm một thời gian. Đợi đến khi cậu không giận nữa rồi tớ tỏ tình sau."

Phó Dĩ Đông: "...."  

Cô ấy hơi khó hiểu: "Không phải, sao bây giờ cậu mới nói với tớ thế?"  

Dư Nặc thấy áy náy vô cùng, nhỏ giọng xin lỗi: "Xin lỗi..."  

Cô cũng cảm thấy mình thực sự ích kỷ trong chuyện này. Vì sợ bị Phó Dĩ Đông phản đối ngay từ đầu, nên cô đã cố tình giấu cô ấy chuyện người mà mình thích chính là Trần Du Chinh, muốn trì hoãn thêm một chút.

Chỉ là, sau khi từ Paris trở về, Dư Nặc đã hoàn toàn xác định được, cô thích Trần Du Chinh.  

Không chỉ là thích, mà là... cô muốn chiếm hữu anh.  

Có lẽ Dư Nặc quá tham lam, trước đây cô nghĩ rằng chỉ cần có thể nhìn Trần Du Chinh từ xa, còn hơn là tỏ tình rồi bị từ chối, khiến hai người trở thành người xa lạ.  

Cô cũng không biết từ khi nào, tình cảm của mình dành cho Trần Du Chinh dần thay đổi. Những gì cô muốn, hóa ra còn nhiều hơn so với những gì cô từng nghĩ.

Phó Dĩ Đông nằm úp trên gối ôm hình cá mập, cố gắng tiêu hóa tin tức chấn động vừa nhận được. Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Dư Nặc, cô ấy nhận ra phản ứng ban nãy của mình có hơi quá khích, vội nói: "Nặc Nặc, tớ không có ý trách cậu đâu, chỉ là hơi sốc thôi. Sao cậu lại thích cậu ấy? Bắt đầu từ khi nào vậy?"

Dư Nặc lắc đầu: "Tớ cũng không biết nữa..."  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!