Chương 44: (Vô Đề)

Ngu Diệc Vân chống cằm, mặt mày tràn ngập vẻ hạnh phúc: "Tuyệt quá, con trai mẹ giỏi quá, sự nghiệp lẫn tình yêu đều nắm chặt trong tay."  

Trần Bách Trường: "..."  

Ăn cơm xong, Trần Du Chinh lên lầu thay đồ, cầm chìa khóa xe xuống dưới.  

Ngu Diệc Vân ngồi trên sofa ăn dưa hấu, TV đang phát phim thần tượng, bà ấy hỏi: "Chinh Chinh, con lại đi đâu thế? Không ở nhà chơi với mẹ à?"  

Trần Du Chinh đi đến chỗ cửa đổi giày, nói: "Mẹ gọi bạn mẹ chơi cùng đi, con tìm Kế Cao Trác có chút việc."  

"Con tìm Tiểu Trác hả?" Ngu Diệc Vân cắn miếng dưa hấu, lúng búng nói: "Lâu lắm không gặp nó rồi, hôm nào bảo nó đến nhà chơi nhé."

Tiếng "hoan nghênh quý khách" vang lên, có người vén rèm bước vào.

Kế Cao Trác vẫn đang bận rộn với công việc trong tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái: "Yo, hôm nay gió nào thổi mà cậu chủ cả như cậu lại ghé qua thế này?"  

Trần Du Chinh vung vẩy chìa khóa xe trong tay, quan sát cách bài trí trong tiệm một lượt rồi tìm một chỗ ngồi xuống: "Đừng có nói linh tinh, hôm nay tôi đến có việc nghiêm túc."  

Kế Cao Trác phì cười: "Cậu mà cũng có chuyện nghiêm túc à? Nói nghe xem nào."  

Cô em gái nhỏ trong tiệm tò mò liếc nhìn Trần Du Chinh, hỏi: "Ông chủ, đây là bạn anh ạ?"  

Kế Cao Trác ừ một tiếng: "Chúng tôi là anh em thân thiết từ nhỏ, từ hồi còn mặc quần hở đáy đã lăn lộn với nhau rồi."  

Trần Du Chinh bị câu này làm cho nổi da gà: "Cậu có thể đừng nói kiểu "gay" thế được không? Nghe b*nh h**n quá."  

Kế Cao Trác bật cười: "Móa nó, cái miệng cậu chẳng bao giờ nói được câu nào tử tế cả."  

Cô em gái nhỏ rót một cốc nước, sau đó cắt thêm một đĩa hoa quả mang ra, đôi mắt to khẽ lay động, nhỏ giọng nói: "Ông chủ, bạn anh cũng đẹp trai quá, giống anh ghê."  

"Đương nhiên rồi, em biết biệt danh của cậu ta là gì không? Hot boy Trần."  

Trần Du Chinh giơ chân đá anh ấy một cái.  

Cô em gái nhỏ có chút ngơ ngác: "Hot boy Trần? Nghĩa là gì ạ?"  

"Khi xưa Trần Du Chinh là hotboy trường, lại có tiếng là trăng hoa, nên gọi tắt là Hot boy Trần." Kế Cao Trác thở dài: "Hồi đó cậu ta nổi tiếng là gã trai đểu khét tiếng, không biết đã làm bao nhiêu cô gái tan nát cõi lòng. Em tuyệt đối đừng bị cậu ta mê hoặc."  

Nghe vậy, Trần Du Chinh liếc mắt nhìn anh ấy: "Cậu bị bệnh à? Biệt danh của tôi từ đâu mà có, cậu không tự biết chắc?"  

Cô em gái nhỏ hiếu kỳ: "Từ đâu ạ?"  

Kế Cao Trác bắt đầu giảng giải cho cô ấy.  

Hai người bọn họ quen nhau từ hồi tiểu học, cùng hội cùng thuyền mà lớn lên. Khi còn trẻ ngông cuồng, chuyện điên rồ gì cũng đã từng làm qua, cúp học đánh nhau, khiêu khích đàn anh khóa trên, còn cả chuyện cưa cẩm các nữ sinh trong và ngoài trường.  

Nhưng thực ra, Trần Du Chinh không mấy hứng thú với chuyện tán gái, nơi anh lui tới nhiều nhất là quán net. Chỉ là Kế Cao Trác cảm thấy không thể uổng phí gương mặt đẹp trai của Trần Du Chinh được, nên mỗi lần tán tỉnh mấy em khóa dưới hoặc các cô gái ngoài trường, anh ấy đều quen miệng mượn danh Trần Du Chinh để kết bạn.  

Lâu dần, tin đồn lan ra, biến thành chuyện hot boy của trường trung học phổ thông Số Bốn, Trần Du Chinh là một kẻ trăng hoa, mỗi tuần là đổi một cô bạn gái.

Cô em gái nhỏ mím môi cười: "Ông chủ, anh đúng là xấu tính ghê."  

Kế Cao Trác lau tay, đứng dậy: "Thôi nào, hôm nay cậu tìm tôi có chuyện gì?"  

"Đến tìm cậu xăm hình đây."  

Kế Cao Trác nghi hoặc: "Trước đây bảo cậu xăm ủng hộ tiệm tôi, cậu còn chê phiền mà?"  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!