"... Ọe!"
Ultraman bên cạnh cúi gập người xuống, bịt miệng, trông như sắp nôn ra.
Dư Nặc quay đầu lại, hỏi: "Cậu không sao chứ? Có muốn nôn không?"
"Tôi thật sự, chịu không nổi nữa rồi…"
Ultraman lại nôn khan một cái.
Dư Nặc đưa cốc nước qua, lo lắng hỏi: "Hay là cậu vào nhà vệ sinh đi?"
Ultraman xua tay, nghiêm túc nói với Dư Nặc: "Không sao, chỉ là bị câu nói lúc nãy của Conquer làm cho buồn nôn quá, nên nhất thời bỗng thấy hơi buồn nôn thôi."
Dư Nặc: "…"
Thái dương Trần Du Chinh giật giật, nụ cười trên môi cũng tắt ngấm.
Ultraman la lối om sòm: "Chinh, cậu mới 19 tuổi thôi đấy, một cậu trai 19 tuổi sao có thể sến súa đến thế? Món ăn ngấy nhất trên bàn tối nay cũng không bằng một phần vạn của cậu, sao Tập đoàn Dầu khí Trung Quốc chưa phát hiện ra viên ngọc quý này nhỉ?"
Dư Nặc: "…"
Trần Du Chinh bình thản nói với Dư Nặc: "Em đi trước đi, tôi giúp cậu ta tỉnh rượu đã."
Ultraman sững người, men rượu trong người cũng bị dọa tỉnh một nửa, vội kéo tay Dư Nặc: "Chị ơi, đừng đi, cô đi rồi là tôi mất mạng thật đấy."
Trần Du Chinh mỉm cười dịu dàng: "Cậu vừa gọi cô ấy là gì?"
Ultraman run lên, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Dư Nặc: "Chị Nặc ơi, cứu tôi với."
Dư Nặc do dự hỏi: "Tôi cứu cậu gì chứ?"
Xa xa, Hướng Giai Giai gọi với lại: "Nặc Nặc, cậu qua đây đỡ Killer giúp tớ với một chút, cậu ta nặng quá."
Dư Nặc thấy hai người này cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng, vội chạy đi giúp Hướng Giai Giai.
…
Sau khi cô đi, ánh mắt Trần Du Chinh chậm rãi hướng về phía Ultraman: "Cậu lặp lại câu lúc nãy xem nào?"
"Sao thế? Chẳng phải tôi chỉ nói cậu sến thôi sao... Mà cậu đúng là khá sến mà..." Ultraman lẩm bẩm: "Cậu không nên cưa cẩm mấy chị gái kiểu này đâu, để hôm nào tôi truyền thụ cho cậu ít kinh nghiệm."
Trần Du Chinh cười lạnh: "Cậu gọi cô ấy là gì?"
"Chị gái đó…"
Trần Du Chinh gật đầu, cầm lấy điện thoại, mở khóa, ngón tay chậm rãi bấm lên bàn phím.
Ultraman hỏi: "Cậu làm gì đó?"
"Gửi tin nhắn cho bé Tô gì đó của cậu."
Ultraman kinh hãi, nhào tới định giật lấy điện thoại của Trần Du Chinh: "Có gì thì nói đàng hoàng, sao tự dưng lại nhắn tin cho bé Tô Tô của tôi! Cậu định nói gì với cô ấy?!"
Trần Du Chinh nhấc tay lên, không cho anh ấy đụng vào, thản nhiên ném một câu: "Kể cho cô ấy kinh nghiệm tán gái của cậu."
Ultraman ấm ức: "Chẳng phải tôi cũng chỉ bắt chước cậu sao? Tôi cũng chỉ mới 20 tuổi, nhỏ hơn Dư Nặc mà, gọi chị gái có sao đâu?"
Trần Du Chinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh nhạt, tiếp tục gõ chữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!