Chương 26: (Vô Đề)

Dư Nặc bị Trần Du Chinh nói đến mức mặt đỏ tai hồng.

Cô không có kinh nghiệm tiếp xúc với cậu trai nhỏ tuổi, bình thường người khác giới mà cô gặp nhiều nhất chính là Dư Qua. Trần Du Chinh nói xong, rõ ràng gương mặt trông rất nghiêm túc... Nhưng lại khiến cô có cảm giác như đang bị trêu chọc.  

Trần Du Chinh nhìn cô: "Sao thế, không gọi à?"  

Dư Nặc: "c** nh* hơn tôi nhiều như vậy... Tôi không gọi được."  

Anh có vẻ hơi nghi ngờ: "Không phải hôm qua em gọi rất trơn tru sao?"  

Dư Nặc ngồi không yên: "... Chẳng phải là do hôm qua... tôi uống say rồi sao..."  

Trần Du Chinh cũng không làm khó cô nữa, tốc độ xe dần dần chậm lại, trở về mức bình thường. Dường như vừa rồi Trần Du Chinh để Dư Nặc gọi mình là "anh" cũng chỉ là cách để anh trêu ghẹo cô mà thôi.

Khi Trần Du Chinh lái xe, bên trong xe vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương, thỉnh thoảng có giọng nữ máy móc của hệ thống dẫn đường vang lên. Dư Nặc cố gắng tỉnh táo, trò chuyện với anh một lúc.  

Nói được một lát, đầu cô gật gù mấy cái. Du Nặc vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ ập đến, cuối cùng cô khẽ nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ mê man.....

Không biết xe đã dừng lại từ khi nào, cũng không biết đã trôi qua bao lâu.  

Dư Nặc bị cơn lạnh đánh thức. Cô mệt mỏi mở mắt, có một cảm giác như không biết hiện tại là năm nào tháng nào. Mãi một phút sau mới tỉnh táo hơn, cô khẽ ngồi dậy, chiếc áo khoác trên người trượt xuống.

Quay đầu lại, phát hiện ghế bên cạnh đã trống không.  

Không thấy Trần Du Chinh đâu.

Bên ngoài trời vẫn tối, vừa tờ mờ sáng, mặt trăng đã hóa thành một vầng cong mờ ảo, lơ lửng giữa bầu trời.

Dư Nặc lục tìm một lúc mới thấy điện thoại. Cô đẩy cửa xe bước xuống, không khí bên ngoài mát lạnh. Cô khẽ rùng mình, kéo chặt áo khoác quanh người, hít sâu một hơi, cảm giác tỉnh táo hơn hẳn.

Gió thổi qua những tán cây, tạo nên tiếng xào xạc nhẹ nhàng.  

Dư Nặc nhìn quanh, sững sờ trong giây lát...  

Đây là... bờ biển sao?  

Sắc trời dần dần sáng tỏ.  

Dư Nặc bật đèn pin điện thoại, chậm rãi đi về phía trước, bước lên bãi cát mềm mại, gọi một tiếng: "Trần Du Chinh?"  

Anh mặc một chiếc áo thun sạch sẽ, quay lưng về phía cô, nghe thấy tiếng gọi thì ngoảnh đầu lại.  

Dư Nặc bước xuống bậc thang, tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh: "Chúng ta đang ở đâu vậy?"  

"Hawaii."  

Dư Nặc: "..."  

Cô lặng lẽ ngồi bên cạnh anh một lúc.  

Dưới chân là bãi cát mịn, Dư Nặc nâng chân, dẫm lên để lại một dấu chân, lại dùng mũi chân đá nhẹ, cát bay lên tán loạn.  

Cô chơi đùa một lát, thấy anh không nói gì, chủ động hỏi: "Chúng ta đến đây làm gì thế?" 

Dưới ánh mắt đầy hoang mang của cô, Trần Du Chinh khẽ hất cằm, dùng ánh mắt ra hiệu cô nhìn về phía trước.  

Dư Nặc không hiểu ý, nhưng vẫn quay đầu theo hướng anh chỉ.  

Cô thoáng sững người, rồi lập tức nín thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!