Chương 25: (Vô Đề)

Hứa Diệc Đồng dừng xe bên vệ đường, cầm túi nước hoa nhỏ bên cạnh rồi đi giày cao gót xuống xe.

Cô ấy khoanh tay, tựa vào chiếc Ferrari đỏ rực, quan sát tình hình hai giây rồi cất giọng: "Này, có chuyện gì thế?"  

Trần Du Chinh vừa đứng dậy thì đã bị ai đó níu chặt vạt áo.  

Dư Nặc không chớp mắt, vẻ đáng thương nhìn anh, giọng mềm nhũn: "Anh ơi, anh định đi đâu thế? Em còn chưa kể xong câu chuyện "Nàng tiên cá" mà, anh không muốn nghe à?"  

Trần Du Chinh đỡ lấy thân người nghiêng ngả của cô, nói: "Đợi lát nữa rồi nghe."

Từ Y Đồng cười đến run cả vai, chậm rãi bước tới, chống tay lên đầu gối, cúi người quan sát Dư Nặc thật kỹ.  

Chú mèo nhỏ say xỉn ngoan ngoãn ngồi yên, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy áo của Trần Du Chinh không chịu buông. Má cô ửng đỏ, bản năng mách bảo có chút bất an, Dư Nặc len lén liếc nhìn Từ Y Đồng, cẩn thận hỏi: "Anh, chị ấy là ai vậy?"

Từ Y Đồng nhịn không được nữa, bật cười thành tiếng: "Trần Du Chinh, em có thêm một cô em gái từ bao giờ thế?"

Trần Du Chinh hơi khựng lại: "Cô ấy uống hơi nhiều."  

Từ Y Đồng trêu chọc: "Giỏi ghê ha, còn biết chuốc say con gái nhà người ta nữa, định dẫn em ấy đ làm gì đấy?" Cô ấy đứng thẳng dậy, lắc đầu: "Em thế này là không được đâu, phạm pháp đấy, Chinh à." 

Trần Du Chinh: "?"  

"Chị suy diễn hơi nhiều rồi đó." 

Dư Nặc ngơ ngác, đột nhiên che miệng, lảo đảo đứng dậy. Cô loạng choạng chạy ra một gốc cây gần đó, vịn thân cây, cúi xuống nôn.  

Ánh mắt Trần Du Chinh vẫn dõi theo cô, nhanh chóng bước tới.  

Anh ngồi xuống bên cạnh, mở nắp chai nước vừa mua, đưa cô súc miệng, rồi lấy khăn giấy cho cô lau miệng.  

Từ Y Đồng nhìn cảnh này, càng cười không ngớt, cầm điện thoại lên quay phim: "Không được, chị phải ghi lại khoảnh khắc này, gửi lên nhóm cho tụi nó xem mới được."  

Trần Du Chinh chẳng thèm quan tâm đến cô ấy, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng Dư Nặc.  

Từ Y Đồng lớn từng này, nhưng cô ấy chưa từng thấy dáng vẻ thế này của Trần Du Chinh bao giờ. Đừng nói là có người say rượu làm loạn trước mặt anh, ngay cả khi người khác nói nhiều với anh vài câu, anh còn chẳng buồn để ý.

Thế mà bây giờ lại có thể cúi mình dỗ dành một cô gái say bí tỉ như thế này.

Dư Nộ nôn xong, loạng choạng đứng không vững, lùi về sau hai bước.

Trần Du Chinh kịp thời đỡ cô, vốn chỉ định tránh để cô ngã, nhưng ai ngờ Dư Nặc lại nhào thẳng vào lòng anh.  

Hai tay cô ôm lấy eo anh, miệng lẩm bẩm câu được câu chăng, lúc thì gọi "anh ơi", lúc lại gọi "*Andersen". 

*Hans Christian Andersen: Là nhà văn người Đan Mạch chuyên viết truyện cổ tích cho thiếu nhi

Từ Như Đồng vừa quay video vừa định bước lên giúp một tay, nhưng bị Trần Du Chinh ngăn lại.

Động tác của Trần Du Chinh hơi khựng lại, anh cúi xuống, một tay luồn qua hai chân cô, đỡ lấy eo rồi bế ngang cô lên.

Anh cau mày, quay đầu gọi Từ Y Đồng vẫn đang hăng say quay phim: "Đừng quay nữa, mở cửa xe đi."  

Vài đoạn video ngắn vừa được gửi vào nhóm bạn thân, chỉ vài phút sau, thông báo tin nhắn vang lên liên tục:

A: [Đệch, đây là em họ cậu thật hả? Cô gái kia là ai thế???]  

B: [Hu hu hu, em trai tôi lớn thật rồi, còn biết bế kiểu công chúa nữa!!! Đúng là manly quá đi!!!]

A: [Tớ còn nhớ rõ lần đi ăn cơm trước Tết, tớ uống say đứng không vững, cậu có biết em trai cậu nói gì với tớ không??? Cậu ta nói: "Đừng chạm vào tôi!!!" Cậu ta nói "Đừng chạm vào tôi" đó???? Thằng em chết chó chết nhà cậu, không ngờ cũng có lúc dịu dàng như thế!!! Cuối cùng vẫn là do tớ nhìn nhầm người rồi!!!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!