Chương 18: (Vô Đề)

Dư Nặc hoang mang.  

Khoảng cách giữa hai người quá gần, cô hoàn toàn không chống đỡ nổi, đành miễn cưỡng đáp bừa một câu: "Cũng được..."  

Trần Du Chinh bình thản tựa lại ghế sô pha: "Ồ, cũng được."  

Dư Nặc bất an dời tầm mắt, gượng gạo ừ một tiếng.  

Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.  

Đồng thời cầu nguyện trong lòng, mong rằng sau khi tỉnh rượu, anh sẽ quên hết tất cả chuyện đã xảy ra tối nay, quên luôn mọi cuộc đối thoại giữa hai người.  

Một lát sau, Trần Du Chinh chậm rãi nói: "Vậy mà em lại nhìn lâu như vậy."  

"..."  

Dư Nặc cứng họng.  

Cô như ngồi trên đống lửa, suy nghĩ vài giây rồi bất đắc dĩ hỏi: "Sao cậu lại lén nhìn tôi chơi điện thoại?"  

Trần Du Chinh liếc cô: "Chẳng phải em cũng lén xem ảnh của tôi à."  

"Tôi không có xem lén." Dư Nặc muốn phản bác nhưng không nói nổi anh, đành chuyển đề tài: "Cậu say rồi, Trần Du Chinh."  

Nếu Tiểu Ứng có mặt ở đây, chắc chắn sẽ mắng anh té tát, bảo Trần Du Chinh là đồ vô liêm sỉ, mượn cớ say rượu để trêu ghẹo con gái.  

Còn không biết điểm dừng!

Đúng lúc này, có người gọi tên Dư Nặc.  

Mấy tuyển thủ của OG xuất hiện ở cửa khách sạn, có vẻ họ cũng vừa mới đi liên hoan về.  

Dư Nặc như được giải thoát, lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha, gần như chạy trốn khỏi chỗ này.  

Cô bước nhanh đến.  

Dư Qua từ xa nhìn về phía Dư Nặc, rồi đánh giá cô một lượt: "Sao em lại ở chung một chỗ với cậu ta? Đang làm gì thế? Anh gọi điện cũng không nghe?'"

"Cậu ấy uống hơi nhiều, em ở lại trông chừng." Dư Nặc giải thích: "Em không thấy anh gọi, lúc nãy em ra ngoài ăn khuya."  

Cả đám người ai cũng lảo đảo. Dư Nặc nhìn sang A Văn: "Anh Văn, hôm nay anh lợi hại ghê."  

A Văn trông có vẻ cũng đã uống không ít, đẩy Will đang đỡ mình ra, lao đến định ôm Dư Nặc.  

Dư Qua kịp thời ngăn lại.  

A Văn lập tức quay người, bổ nhào vào Dư Qua: "Fish, mẹ nó cậu đúng là đàn ông đích thực, hu hu hu hu, Fish, tôi khổ quá... Em gái à, anh vui lắm, em có biết không?"  

Dư Nặc đứng bên cạnh, nhỏ nhẹ an ủi: "Biết, biết mà."  

Bọn họ trò chuyện thêm vài câu, Dư Nặc vẫn có hơi lo lắng cho Trần Du Chinh, bèn nói: "Anh, em đưa bọn họ về phòng trước, lát nữa em sẽ tìm anh sau."  

Dư Qua bị A Văn quấn lấy đến phát bực, vừa phiền vừa không đẩy ra được: "Không cần đâu, em về nghỉ sớm đi. Khi nào mấy đứa đi?"  

"Chắc là ngày mai."  

Dư Qua gật đầu: "Khi nào về nhớ gọi cho anh."  

Dư Nặc gật đầu: "Dạ."  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!