Chương 76: Phiên ngoại 1

Trong một khu chợ người qua lại tấp nập, ở một quầy hàng nhỏ nằm góc Tây, Cận Hạo ngồi trên chiếc ghế nhựa, tập trung tinh thần chơi game.

"Anh hai." Cô bé bên cạnh kéo vạt áo hắn, nhỏ giọng nhắc nhở, "Có khách mua đồ kìa."Mingtian023donotreup

Trò chơi đang đến hồi kết, những viên gạch rơi càng lúc càng nhanh, Cận Hạo không hề ngẩng đầu lên mà nói:

"Tự chọn đi."

"Chọn xong rồi." Cô nhóc nói, "Anh mau cân đi."

"…" Cận Hạo ấn tạm dừng trò chơi, cân cà chua và cà rốt do đối phượng lựa, ngẩng đầu nói, "Tổng cộng 16 tệ 8."

Lục Đình Xuyên nhận đồ, đưa tờ 20 tệ, Cận Hạo cầm tiền, lục lọi trong giỏ một lúc, không tìm được tiền lẻ một hào, đành tìm ba tờ 1 tệ, rồi nhét một bó hành hoa bên cạnh vào túi Lục Đình Xuyên:

"Không có tiền hào, cái này bù cho cậu nè."

"…" Lục Đình Xuyên nhìn hắn. Mingtian023donotreup

"Không đủ hả? Vậy … cho cậu thêm hai trái ớt nè." Cận Hạo nói xong định đi lấy ớt.

"Đủ rồi." Lục Đình Xuyên định bảo dư rồi.

"Vậy được rồi." Cận Hạo cầm máy tiếp tục chơi game.

"Cảm ơn." Lục Đình Xuyên nói cảm ơn, xách đồ ăn đã mua rồi rời đi, vừa đi được vài bước thì bỗng nghe đằng sau có người gọi: "Này Nhất Trung, tiền cậu rớt nè."

Lục Đình Xuyên là học sinh Nhất Trung, trùng hợp thay hôm nay y cũng mặc đồng phục, thế nên vô thức nghĩ rằng người ta kêu mình, y quay đầu, thiếu niên ở quầy bán hàng ban nãy cười ha ha vào mặt mình, thấy y nhìn còn nhún vai, tỏ vẻ "cậu bị lừa rồi".

Nhàm chán. Lục Đình Xuyên lười phản ứng, xoay người bỏ đi.

"Ưm …"

Cận Hạo lật người, một tay ấn vào cái đầu đang phát đau của mình, tay còn lại sờ bên cạnh, chỉ sờ được một tấm chăn đơn, bèn vô thức gọi:

"Đình Xuyên."Mingtian023donotreup

Trong phòng không ai trả lời, Cận Hạo lại gọi:

"Xuyên Nhi!"

Vẫn không ai đáp lại.

Cận Hạo chống người ngồi dậy, đến khi bớt váng đầu mới nhớ hôm nay là giao thừa, Lục Đình Xuyên về nhà mừng năm mới, tối qua uống say quá nên hắn quên mất vụ này.

Cận Hạo mò trên tủ đầu giường lấy một điếu thuốc, dựa vào đầu giường, nhớ lại cảnh trong mơ vừa rồi.

Đó là lần đầu tiên hắn và Lục Đình Xuyên gặp nhau, lúc đó hắn mới học lớp 9, Lục Đình Xuyên cũng thế, có điều trường hai người cách nhau hơi xa, Lục Đình Xuyên học trường trung học cơ sở tốt nhất thành phố, còn hắn chỉ học trường phổ thông, còn là sát điểm chuẩn mới đậu.

Năm đó hai người đều 15 tuổi, hiện giờ đã 26, quen nhau 11 năm, ở bên nhau 8 năm.

Đột nhiên mơ thấy chuyện vào nhiều năm trước, tâm trạng Cận Hạo chợt tốt hơn hẳn, bù lại phần nào tiếc nuối vì năm nay không có Lục Đình Xuyên ở bên cạnh đón giao thừa.

"Ầm ầm  ——"

Cửa phòng bị gõ, bên ngoài là giọng của Thiên Thiên:

"Anh hai, anh dậy chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!