Mặc dù Vệ Trọng Tề đã khá hơn nhiều, nhưng nhiều năm nằm trên giường ở Mỹ khiến tứ chi cơ thể y có hiện tượng thoái hóa, hiện giờ vẫn đang làm vật lý trị liệu, không tiện ở B thành lâu, nên sau khi mắt Vệ Lăng Dương khôi phục, hai vợ chồng họ liền về H thị.
Tiễn hai người Vệ Trọng Tề đi rồi, Từ Gia và Vệ Lăng Dương rời khỏi sân bay, cậu hỏi:
"Về nhà không? Hay muốn đi chỗ nào?"
"Đến chỗ bác sĩ Hàn đi." Vệ Lăng Dương đề nghị, "Anh cũng nên đến thăm hỏi, cảm ơn ông ấy đã chăm sóc em mấy năm qua."
Từ Gia không hề ngạc nhiên khi hắn biết bệnh tình của mình, lần trước Khương Yến bảo muốn tâm sự riêng với hắn, cậu đoán được ngay họ sẽ nhắc đến bệnh mình, nên bảo:
"Để em hỏi ông ấy có ở phòng khám không."
"Ừ."
Từ Gia gọi điện cho bác sĩ Hàn, sau khi xác nhận đối phương có ở phòng khám, hai người gọi xe qua đó.
Bác sĩ Hàn đã dặn lễ tân, nên khi hai người vừa đến phòng khám đã có người mời họ vào văn phòng của bác sĩ Hàn.
Bác sĩ Hàn không ngờ Từ Gia sẽ dẫn người theo, thấy người lạ nên lấy làm ngạc nhiên:
"Vị này là?"
"Chào bác sĩ Hàn." Vệ Lăng Dương mỉm cười vươn tay với ông, "Cháu là Vệ Lăng Dương, lần đầu gặp mặt, quấy rầy rồi."
Mặc dù đây là lần đầu bác sĩ Hàn gặp Vệ Lăng Dương, song cũng biết chuyện của Từ Gia và hắn, nay thấy hai người cùng đến đây, ông cũng đoán được hơn phân nửa là người nhà đã chấp nhận họ rồi, bèn cười bắt tay với hắn:
"Xin chào."
Chuyến này Vệ Lăng Dương tới đây đơn thuần để cảm ơn, cũng không có ý hỏi nhiều về bệnh tình Từ Gia, có nhiều quá trình Khương Yến đã kể với hắn rồi, nếu Từ Gia cơ bản đã khỏi hẳn, vậy thì không cần thiết vạch miệng vết thương của cậu. Mingtian023donotreup
Đối với hai người họ, thời gian trước kia không có cách nào bù lại, quan trọng là làm bạn sau này.
Vệ Lăng Dương định mời bác sĩ Hàn ăn một bữa, nhưng vì buổi tối bác sĩ Hàn có hẹn nên đành từ bỏ, hắn để quà lại rồi cùng Từ Gia rời khỏi phòng khám.
Trở về tiểu khu, hai người thuận đường đến siêu thị kế bên mua nguyên liệu nấu bữa tối. Vệ Lăng Dương một tay đỡ xe đẩy, vừa chọn chọn bỏ bỏ đống khoai tây, vừa hỏi Từ Gia:
"Đêm nay anh nấu cơm, em muốn ăn gì?"
Hồi còn đi học, đến tối cả hai học bài đói bụng sẽ do Từ Gia nấu, Vệ Lăng Dương chỉ phụ trách rửa bát, giờ đột nhiên nghe hắn nói vậy, Từ Gia khá là bất ngờ, hoài nghi hỏi:
"Anh nấu á?"
"Ừ." Vệ Lăng Dương nghiêng đầu nhìn cậu, "Ngạc nhiên lắm hả?"
"Là quá kinh ngạc." Từ Gia gật đầu, trong ấn tượng của cậu, kỹ năng nấu ăn của Vệ Lăng Dương chỉ ngừng lại mở mức nấu mì ăn liền.
"Đêm nay cho em mở mang trù nghệ của anh, món đầu tiên, bò xào khoai tây." Vệ Lăng Dương tâng củ khoai tây mấy cái, bỏ vào giỏ rồi để trong xe đẩy.
Dạo hết một vòng, suốt cả quá trình đều do Vệ Lăng Dương chọn món chính và món phụ, trông cũng ra vẻ lắm, Từ Gia chỉ phụ trách xách túi to, rất nhanh hai người đã chọn xong nguyên liệu, sau đó ra quầy xếp hàng trả tiền.
Đội ngũ xếp hàng hơi nhiều, Vệ Lăng Dương bảo Từ Gia ra ngoài chờ, Từ Gia nhìn trái nhìn phải, phát hiện người xếp hàng ở quầy tính tiền đều dài như nhau, nên Từ Gia cũng quyết định ra ngoài chờ.
Nhân viên ở quầy thu tiền làm việc rất nhanh, Vệ Lăng Dương nhanh chóng vén màn đi ra, hai người xách đồ ăn về nhà. Vệ Lăng Dương để đồ trong phòng bếp, đoạn lấy từ trong túi ra hai thứ nhét vào túi quần mình, đúng lúc bị Từ Gia bắt gặp, thế là hỏi:
"Anh giấu gì đó?"
"Chút đồ vặt ấy mà." Vệ Lăng Dương vừa nói vừa đi khỏi phòng bếp, "Anh đi nhà vệ sinh cái, em đừng động tay, lát nữa để anh làm."
Từ Gia khó hiểu nhìn hắn, sao cậu thấy nó giống cái hộp thế nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!