Thời gian Vệ Lăng Dương phẫu thuật không lâu lắm, nhưng vỏn vẻn trong mấy tiếng ngắn ngủi ấy, Từ Gia đứng ngoài cửa mà cứ ngỡ mình đã đợi bảy năm.
Hai vợ chồng Hà Mẫn Ngọc cũng chờ bên cạnh, vẻ mặt Vệ Trọng Tề tương đối bình tĩnh, Hà Mẫn Ngọc thì lại lo lắng sốt sắng. Từ Gia định an ủi cô đừng lo, nhưng chính trái tim cậu cũng đang chao đảo treo cao, nếu còn đi an ủi người ta thì không có sức thuyết phục lắm, nên chỉ đành cùng chờ đợi.
Cứ thế, ba người chờ tới khi đèn phòng phẫu thuật tắt, không hẹn mà cùng nhìn về cánh cửa vẫn đang đóng. Cửa phòng phẫu thuật được đẩy ra từ bên trong, bác sĩ đi tới, lột khẩu trang, sắc mặt mỏi mệt, nhưng ngữ điệu rõ là thoải mái:
"Xin người nhà yên tâm, phẫu thuật rất thành công."
Trong nháy mắt đó, trái tim Từ Gia rốt cục cũng trở lại vị trí ban đầu.
Vệ Lăng Dương được đưa vào phòng bệnh, bác sĩ dặn những việc cần chú ý, nhóm Từ Gia nghiêm túc ghi nhớ, chân thành cảm ơn đối phương.
Bác sĩ đi rồi, Hà Mẫn Ngọc định hỏi Vệ Lăng Dương cảm giác sau khi phẫu thuật, còn chưa kịp nói gì, Vệ Trọng Tề đột nhiên bảo muốn đi dạo chung quanh, bảo ban nãy trên đường y nhìn thấy một bệnh viện hồi phục, định tới đó xem thiết bị chữa bệnh ra sao.
Hà Mẫn Ngọc đưa mắt nhìn Từ Gia đang đứng bên cạnh, trong lòng biết y làm thế chỉ vì muốn dành cho hai người con trai chút thời gian, nên không nói thêm gì, lại dặn Vệ Lăng Dương đôi câu mới cùng chồng mình rời khỏi bệnh viện. Đây là phòng bệnh dành cho hai người, ngoài Vệ Lăng Dương thì giường bên kia không có ai. Trong phòng chỉ còn hai người họ, có chút giống với tình cảnh năm đó Vệ Lăng Dương nằm viện.
Mắt Vệ Lăng Dương được quấn băng gạc, chút ánh sáng sau cùng cũng không nhìn thấy, chẳng qua bốn phía im ắng như thế cũng biết ba mẹ đi rồi, thế là hắn cười hỏi Từ Gia:
"Còn đứng đó làm gì, lại đây nào."
Khi nói chuyện, hắn nâng tay trái lên, Từ Gia bước tới cầm lấy, tay kia thì nhẹ nhàng chạm vào băng gạc bên mắt, hỏi:
"Có đau không?"
Lúc này, hiệu quả thuộc tê vẫn chưa hoàn toàn hết, Vệ Lăng Dương không có cảm giác quá lớn, bèn nói:
"Không đau."
"Lần trước thì sao?" Từ Gia lại hỏi.
"Hả?" Vệ Lăng Dương chậm hai giây mới kịp nhận ra cậu đang muốn nói tới cuộc phẫu thuật lần đầu ở Mỹ. Thời gian đã lâu lắm rồi, hắn không tài nào nhớ nỗi cảm giác khi đó, chỉ biết cảm giác nản lòng thoái chí khi biết phẫu thuật thất bại vẫn còn rõ ràng dị thường.
"Lần trước có đau không?" Từ Gia thấy hắn không đáp nên hỏi lần nữa.
"Cũng không đau." Vệ Lăng Dương thu hồi tâm trạng, nhéo lòng bàn tay cậu, "Thật đó."
Từ Gia biết hắn đang an ủi mình, không nói thêm về chuyện này nữa, ngồi bên cạnh trò chuyện giải sầu với hắn.
Mặc dù phẫu thuật rất thành công, nhưng mức độ khôi phục thị lực phải đợi khi tháo băng mới biết được. Vệ Lăng Dương ở bệnh viện một ngày, sau khi xác định không còn xảy ra vấn đề gì thì xuất viện, tiếp theo cần định kỳ đến bệnh viện thay thuốc là được.
Hiện tại Hà Mẫn Ngọc và Vệ Trọng Tề không có chuyện quan trọng cần giải quyết, nên dưới lời mời của Từ Gia, hai người ở lại chờ đến khi Vệ Lăng Dương tháo băng mới về.
Hay tin Vệ Lăng Dương đã phẫu thuật xong, Lục Chiêu Dương có tới một lần, nhóm Cận Hạo thì đang ở nơi khác nên không thể tới thăm, cả bọn đều gọi điện hỏi thăm tình hình, thuận tiện hẹn thời gian tụ tập lần tới, mà Chu Tử Dao cứ cách hai ba ngày lại tới, nói dễ nghe là đến thăm Vệ Lăng Dương, thực chất là vì cọ cơm, cọ suốt mấy ngày cho tới khi bị công ty phân đến nơi khác công tác mới chịu ngừng.
Mặc dù Hà Mẫn Ngọc không chủ động nhắc tới chuyện Từ Gia và Vệ Lăng Dương, nhưng Từ Gia vẫn luôn nhớ rõ sự thất hứa của mình, nên cậu tránh hai cha con Vệ gia, lúc cùng Hà Mẫn Ngọc ra ngoài ngỏ ý muốn tìm chỗ nói chuyện.
Hà Mẫn Ngọc không hề ngạc nhiên với đề nghị của cậu, cũng không từ chối, hai người tìm một quán trà tao nhã ngồi xuống.
Thời gian còn sớm, khách khứa trong quán không nhiều, cực hợp để nói chuyện phiếm. Hai người gọi một bình trà, sau khi phục vụ đi xuống, Hà Mẫn Ngọc mới cất lời trước Từ Gia:
"Gia Gia, dì biết con muốn nói gì, trước đó dì nói với con tình huống Dương Dương ở Mỹ đã."
Kể từ khi gặp lại, Từ Gia cũng từng thử hỏi Vệ Lăng Dương nhiều lần về cuộc sống ở nước ngoài mấy năm nay, nhưng với tính của Vệ Lăng Dương, vì tránh để mình lo lắng nên chỉ nói về chuyện tốt, không nói chuyện xấu. Giờ Hà Mẫn Ngọc chủ động nhắc tới chuyện này, có thể hiểu thêm về cuộc sống của Vệ Lăng Dương, cậu đương nhiên không có ý kiến, nên gật đầu đáp:
"Dạ."
Ban đầu, Hà Mẫn Ngọc thuật lại vô cùng bình tĩnh, đầu tiên cô nhắc tới thời điểm cả nhà vừa sang Mỹ, vì đả kích quá nặng mà từng xuất hiện triệu chứng suy nhược tinh thần, cảm xúc không ổn định. Lúc đó chồng cô hôn mê bất tỉnh, cô lại bị bệnh, áp lực cả nhà đều đè nặng trên vai Vệ Lăng Dương chỉ mới 18 tuổi.
Năm thứ hai ở Mỹ, sau khi tình hình của cô chuyển biến tốt đẹp, cô nhờ trợ lý Trương thay Vệ Lăng Dương làm thủ tục nhập học, học chuyên ngành tài chính tại một ngôi trường địa phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!