Chương 73: (Vô Đề)

Sinh nhật Từ Gia đương nhiên phải về bên chỗ Khương Yến. Hai ông bà Khương đã đặt bánh từ sớm, lại đến siêu thị mua không ít thức ăn, chờ hai người qua ăn cơm.

Sau khi trở về từ chỗ Khương Yến, Từ Gia nhận được điện thoại của Từ Chính Lâm. Vào sinh nhật hàng năm, Từ Chính Lâm đều gọi điện cho cậu, hai người trò chuyện không nhiều, nhưng dù chỉ là những câu hỏi thăm ân cần đơn giản cũng có thể sưởi ấm tim nhau.

Vào năm bệnh tình Từ Gia nghiêm trọng nhất, Từ Chính Lâm biết được tình huống của cậu liền trình đơn từ chức cho viện nghiên cứu, rời khỏi nơi hắn cống hiến sự nghiệp nửa đời, từ Z thị xa xôi chạy về.

Đã nhiều năm qua, Từ Gia vẫn nhớ như in cái ngày Từ Chính Lâm phong trần gấp rút trở về, đối phương ôm cậu, cất giọng ôn hòa:

"Đừng sợ, ba về rồi."

Năm vừa được đưa tới H thị, không lúc nào Từ Gia không hy vọng ba mẹ quay về, khoảnh khắc Từ Chính Lâm ôm chầm lấy cậu, cậu cảm thấy những năm chơi vơi thời thơ ấu đã được câu nói kia của đối phương lấp đầy.

Từ Chính Lâm ở lại B thành 3 năm, đến khi tình trạng Từ Gia chuyển biến tốt hơn mới về Z thị. Từ đó về sau, hàng năm hắn đều sắp xếp thời gian quay về thăm Từ Gia.

Lúc Từ Gia nhận máy, Vệ Lăng Dương ngồi bên cạnh lẳng lặng nghe, đợi hai người trò chuyện đủ rồi mới lên tiếng:

"Cho anh nói với chú mấy câu đi."

Từ Gia đưa di động cho hắn, Vệ Lăng Dương nhận máy đặt bên tai:

"Chú Từ, con là Vệ Lăng Dương."

Vệ Lăng Dương và Từ Chính Lâm nói chuyện không lâu lắm, chủ yếu là mấy câu thăm hỏi đã lâu không gặp.

Từ Chính Lâm hỏi han tình trạng sức khỏe Vệ Trọng Tề, biết y khôi phục rất tốt liền yên lòng, ngược lại còn hỏi Vệ Lăng Dương lần này về có đi nữa không.

"Không đi nữa." Vệ Lăng Dương đáp lại bằng ba chữ vô cùng quyết tâm, biết Từ Chính Lâm lo nên chêm thêm một câu, "Chú hãy yên tâm."

"Được, không đi thì tốt rồi." Từ Chính Lâm cười đáp, trong giọng ngập tràn vui mừng.

Đợi Từ Chính Lâm cúp máy, Vệ Lăng Dương mới buông di động, nói với Từ Gia:

"Đợi mắt anh khỏi, tụi mình đến thăm ba em đi."

"Vâng." Từ Gia mỉm cười, dù Vệ Lăng Dương không về, lúc nghỉ hè cậu cũng sẽ dành thời gian đến thăm ba, hiện giờ Vệ Lăng Dương có thể cùng cậu qua đó, cậu đương nhiên không có ý kiến.

Hôm sau, như mong muốn của Lục Chiêu Dương, Từ Gia cùng Vệ Lăng Dương mời hắn đến Phượng Hoàng Lâu dùng bữa, còn đặt riêng một ghế lô, chiêu đãi chu toàn.

Suốt quá trình, hành động chăm sóc Vệ Lăng Dương ăn cơm của Từ Gia làm Lục Chiêu Dương bĩu môi, chán nản nói:

"Sao tôi cảm thấy lần này mình đến Phượng Hoàng Lâu là để ăn bánh chó vậy."

"Giờ mới biết hả?" Vệ Lăng Dương vui sướng khi người gặp họa, "Ăn ngon không? Cún FA vạn năm."

"Thật khó nuốt." Lục Chiêu Dương làm vẻ mặt buồn nôn.

"Chậc chậc." Vệ Lăng Dương xòe tay, "Bánh chó Phượng Hoàng Lâu, cậu xứng đáng với nó."

"…"

Nhìn Lục Chiêu Dương bị Vệ Lăng Dương chọc điên không nói nên lời, Từ Gia ho nhẹ một tiếng, nhét thịt viên vào miệng Vệ Lăng Dương:

"Thị viên Phượng Hoàng Lâu, mau ăn của anh đi."

Vệ Lăng Dương ngoan ngoãn nhai mấy ngụm, nuốt thịt viên vào, thỏa mãn bắt đầu show ân ái:

"Mùi vị của tình yêu."

Từ Gia: "…" Vệ Lăng Dương không biết xấu hổ qua nhiều năm vẫn không thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!