Chương 72: (Vô Đề)

Giọng Vệ Lăng Dương và Lục Chiêu Dương quá giống nhau, trước đó vì quấy nhiễu khả năng phân biệt của Từ Gia, Vệ Lăng Dương còn đặc biệt bắt chước thói quen nói chuyện của Lục Chiêu Dương, mặc dù đến cuối vẫn không giấu được Từ Gia, nhưng sự hiểu biết của đám Di Nhạc chỉ giới hạn trong quá trình chế tác 《Bích lạc hoàng tuyền》 kỳ 1, vậy nên nhất thời không phân biệt được ai với ai. Mingtian023.

Sau khi Lục Chiêu Dương lên tiếng, giọng Di Nhạc có chút tan vỡ:

"Tôi nhìn lầm hay nghe lầm vậy? Tại sao ở đây có một người nữa? Gia Gia Lăng Dương, hai cậu ở chung với nhau đúng không?"

Vệ Lăng Dương: "Đang ở chung."

Lục Chiêu Dương: "Không ở chung, tôi đang ở khách sạn."

Di Nhạc: "… Để tôi lãnh tĩnh cái đã."

Từ Gia bắt gặp ý cười xấu xa bên môi Vệ Lăng Dương, thế là duỗi tay đẩy nhẹ hắn, hết cách với hắn luôn:

"Được rồi, anh đừng phá nữa."

"Anh có phá đâu." Vệ Lăng Dương làm mặt vô tội, "Không phải anh là Lăng Dương sao?"

Không phải là Lăng Dương? Hắn đúng là Lăng Dương. Có điều Lăng Dương này không phải Lăng Dương kia, Lăng Dương trong miệng đám Di Nhạc là Lục Chiêu Dương chứ không phải Vệ Lăng Dương. Mingtian023.

Hình như Vệ Lăng Dương còn ngại chưa đủ loạn, mặc kệ Đa Đa ngồi bên cạnh cầu vuốt ve, hắn trực tiếp dựa vào vai Từ Gia, chào hỏi với bọn Di Nhạc:

"Di Nhạc, mọi người, chào buổi tối."

"Lăng Dương, chào buổi tối … à." Di Nhạc đáp lại trong vô thức, nói đến chữ "à" đã muốn hết hơi.

"Sắp bắt đầu chế tác kỳ 2 rồi đúng không?" Vệ Lăng Dương hỏi cô, mặc dù lồng tiếng cho Nguyên Chiêu kỳ 1 không phải hắn, chẳng qua hắn chơi thân với Lục Chiêu Dương, nên cũng biết tiến độ tới đâu.

"Đúng vậy." Di Nhạc phục hồi tinh thần, nghe hắn nhắc tới ghi âm liền ngầm thừa nhận hắn là Tráng Chí Lăng Dương, "Tôi đã gửi kịch bản tới hòm thư của cậu rồi, nhớ xem đó."

"Ok." Vệ Lăng Dương trả lời cực kỳ sẳng khoái.

"Cậu ok cái rắm." Lục Chiêu Dương nhịn không được lên tiếng mắng, "Kịch bản ở chỗ tôi, cậu lấy cái gì xem? Giả vờ cứ như đúng rồi vậy."

"Gia Gia cũng có kịch bản, tôi nhờ em ấy đọc tôi nghe." Vệ Lăng Dương bắt đầu khoe khoang, "Tôi căn bản không cần xem."

"…" Lục Chiêu Dương bị hắn làm nghẹn họng, "Ở đó mà quăng thức ăn cho chó, ông mày không ăn!"

Di Nhạc: "…"

YY lại rơi vào im lặng, hiển nhiên đã bị tình huống trước mắt làm cho mơ màng, trên màn hình chung, Di Nhạc gửi một hàng chấm lửng để bày tỏ sự mê man của cô. Điều này khiến Từ Gia không thể không bật cười, bèn che miệng Vệ Lăng Dương, lên tiếng hỏi dò:

"Mọi người ổn chứ?"

"… Không ổn lắm." Đây là giọng đạo diễn Mộc Cát, "Cảm thấy xuất hiện Lăng Dương thật và giả, ai có thể giải thích cho tôi không?"

Di Nhạc: "Cầu giải thích …"

"Để tôi nói." Giọng Từ Gia pha lẫn ý cười, giải thích một cách đơn giản, "Bên cạnh tôi cũng là Lăng Dương, nhưng không phải Lăng Dương mà mọi người biết, giọng anh ấy khá giống giọng Tráng Chí Lăng Dương, cho nên mọi người mới nhầm lẫn."

"Tôi mới là CV của Nguyên Chiêu, các cậu đừng nhầm." Lục Chiêu Dương cũng lên tiếng làm sáng tỏ.

"Thì ra là thế, làm bọn tôi sợ hết hồn." Di Nhạc bừng tỉnh đại ngộ, cảm thán, "Không phải khá giống, mà là cực kỳ giống, vừa rồi tôi thật sự không phân biệt được. Vậy … Gia Gia, Lăng Dương bên cạnh cậu là …"

Câu nói kia của cô mang theo hàm ý, theo lời của Lục Chiêu Dương, mọi người nghe thấy sự khác biệt trong quan hệ của Từ Gia và Vệ Lăng Dương.

Từ Gia cũng không định giấu diếm, hào phóng thừa nhận:

"Bạn trai tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!