Chương 7: Lợn chết không sợ nước sôi

Dùng cơm xong, bà Khương muốn phụ dọn bát đũa, Hà Mẫn Ngọc lập tức ngăn hành động của bà, khuyên bà dẫn Từ Gia về nhà tắm rửa trước.

Tuy mặt và tay Từ Gia đã rửa, nhưng quần áo vẫn còn bẩn, bà Khương cũng biết phải tắm rửa sạch sẽ trước, cho nên không ở lại lâu, bảo Hà Mẫn Ngọc mai sang nhà bà ăn cơm, rồi mang Từ Gia về trước.

Hai người đi rồi, Hà Mẫn Ngọc không vội rửa bát, cô kéo ghế ở góc bàn ăn ngồi xuống, gọi Vệ Lăng Dương đang thêm nước cho các chạch ngoài ban công lại đây.

Hôm nay Vệ Lăng Dương cùng tiểu đồng bọn vọc hồ bắt cá, chiến lợi phẩm của hắn là nhiều nhất, cá chạch lẫn cá trắm cỏ có hơn mười con, được hắn cưng như bảo bối, hồi chiều đánh nhau với Từ Gia xong cũng không quên nhặt cái giỏ trúc nhỏ của mình về, về đến nhà liền thả nuôi trong bồn nước nhỏ ngoài ban công.

Nghe giọng Hà Mẫn Ngọc, hắn liền biết mẹ mình bắt đầu muốn tính sổ.

Nếu là đứa trẻ bình thường có lẽ sẽ căng thẳng, lo bị ba mẹ mắng, nhưng từ nhỏ Vệ Lăng Dương đã chịu Hà Mẫn Ngọc giáo huấn không ít lần, nhờ thế luyện được một thân bản lĩnh lợn chết không sợ nước sôi, nghe thế cũng không kích động, cất kỹ bồn nuôi cá xong mới chịu sang, còn học dáng vẻ kéo ghế của Hà Mẫn Ngọc chuẩn bị ngồi xuống.

"Hử?" Hà Mẫn Ngọc nhìn hắn.

"……" Vệ Lăng Dương lập tức hiểu ý, buông tay, đẩy ghế trở về, đứng nghe dạy.

"Đứng xiêu xiêu vẹo vẹo nhìn giống cái gì? Cậu con dạy con đứng tư thế quân đội như vậy?" Hà Mẫn Ngọc nhìn hắn vai trái cao vai phải thấp, dáng đứng cong vẹo, lập tức vỗ bàn ăn, "Đứng nghiêm cho mẹ!"

"Rõ, Hà huân luyện viên!" Vệ Lăng Dương chào lễ một cái, ưỡn ngực, đứng nghiêm, động tác thuần thục nhìn vào liền biết thường xuyên chịu mắng.

Hà Mẫn Ngọc thấy hắn đứng ra dáng, sắc mặt mới tốt hơn một chút, nhưng giọng vẫn lạnh lùng:

"Hôm nay rốt cuộc là làm sao? Con nói rõ cho mẹ, tại sao đặt biệt danh như vậy cho Từ Gia?"

"Đâu có làm sao đâu, không phải con giải thích rồi ư." Vệ Lăng Dương không phục, cuối cùng còn hộc thêm một câu, "Cậu ta trắng cỡ đó, y như công chúa nhỏ mà."

"Này, người ta trắng thì phải là công chúa nhỏ hả?" Hà Mẫn Ngọc bị hắn chọc cười, "Con đen như vậy, sao không thấy Chu Tử Dao kêu con là người Châu Phi hử?"

"Do nó cũng đen mà, tất cả mọi người đều giống nhau." Vệ Lăng Dương trả lời như lẽ đương nhiên.

"……" Hà Mẫn Ngọc đột nhiên cảm thấy hắn nói có lý, tất cả mọi người giống nhau, cười nhạo đối phương làm gì cho ăn nhục.

Lại nói, cô cũng cảm thấy Vệ Lăng Dương nói đúng, Từ Gia thực sự rất trắng, trẻ con ở khu này dù nam hay nữ cũng không ai trắng bằng thằng bé, không những trắng mà làn da còn nhẵn mịn nõn nà, tựa như đóa hoa được dưỡng trong nhà ấm, hoàn toàn khác với nhóc ẩu tả nuôi thả như con mình, đúng thật rất giống công ch……

Hà Mẫn Ngọc ý thức được mình đang nghĩ gì, vội vàng ngừng lại, trừng mắt nhìn Vệ Lăng Dương, tiếp tục hỏi:

"Vậy đồ yếu ớt là sao?"

"Hôm nay cậu ta ôm mẹ khóc trên đường cái, lớn tiếng lắm luôn, làm con sợ quá chừng." Vệ Lăng Dương nhớ tới dáng vẻ khóc lóc hôm nay của Từ Gia, trong lòng nhịn không được cứng lưỡi, bình thường trông cậu ta điềm đạm ít nói, không ngờ khóc lại dữ vậy, thật đúng là không thể nhìn người bằng vẻ ngoài nha.

Hà Mẫn Ngọc không ngờ nguyên nhân là vậy, cô thân với Khương gia, đương nhiên biết chuyện sau khi tốt nghiệp ở nam Khương Yến ít khi về nhà, cũng biết Từ Gia vẫn sống với Khương Yến, hiện giờ đột nhiên bị đưa đến nhà bà ngoại, ba mẹ không ở cùng, Từ Gia có khóc cũng là chuyện bình thường, nhưng không ngờ con mình lại lôi việc này ra bắt nạt Từ Gia, đặt cho Từ Gia biệt hiệu như thế khiến cô thực sự dở khóc dở cười, thế là lấy tay xỉa vào đầu Vệ Lăng Dương, nói:

"Không lẽ ai khóc đều là dồ yếu đuối hết hả? Thế sao lần trước con cởi truồng ôm đùi ba con gào khóc trong sân lớn con không thấy mặt mặt?"

Ba Vệ Lăng Dương – Vệ Trọng Tề bỏ văn theo kinh doanh, mấy năm qua đều dốc sức làm việc, bình thường thời gian về nhà không nhiều, mỗi lần về Vệ Lăng Dương đều dính lấy y không muốn buông tay.

Năm bốn tuổi, Vệ Lăng Dương vừa ngủ trưa xong, biết y lại sắp xa nhà đi công tác, thế là quần chưa kịp mặc đã đuổi xuống lầu, để mông trần ôm chân Vệ Trọng Tề không chịu buông, gào khóc phải nói kinh động trời đất, vang xa tứ phương, dọa người gần đó không biết xảy ra chuyện gì.

Tuy đã qua nhiều năm, nhưng mỗi năm Vệ gia mừng năm mới đều khó tránh khỏi lôi ra trêu chọc một trận.

"……" Vệ Lăng Dương nghe cô lại lôi chuyện mất mặt của mình ra nói, mặt tức thì tái đi, thở phì phì nói, "Chuyện hồi bé của con sao mẹ cứ lôi ra nói hoài vậy? Còn chưa tới tiệc năm mới nữa mà!"

"Giờ con cũng biết nó khó nghe rồi hả? Thế sao lúc con nói người khác con không nghĩ tới người ta cũng chịu khổ sở?" Hà Mẫn Ngọc vừa trách vừa dạy hắn cách thay người khác suy nghĩ, sau khi giáo huấn xong, cô xụ mặt cảnh cáo: "Tóm lại đừng để mẹ lại nghe thấy con gọi người ta bằng mấy cái tên bậy bạ, bằng không con ráng mà chịu, có biết chưa?"

"Biết —— rồi —— ạ!" Vệ Lăng Dương kéo dài, thấy cô nhắc tới ba mình liền hỏi, "Mẹ, đợt này khi nào ba mới về?"

"Phải mấy ngày nữa." Hà Mẫn Ngọc cũng không biết chính xác ngày, thấy thời gian đã sắp tám giờ, bèn bảo, "Được rồi, mau mau tắm rửa đi, nhớ tắm sạch đó, tắm xong thì quay về luyện chữ."

"Phần hôm nay con đã luyện xong rồi, sáng nay còn đưa mẹ xem mà." Vệ Lăng Dương thấy cô không nhớ bèn vội vàng nhắc, để chiều có thể đi bắt cá, hắn đã phải dậy thật sớm làm xong bài tập và bảng chữ mẫu mới dám ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!