Biên tập: Thiên Duyên
_____
Một năm giao thừa lại đến, năm nay Từ Chính Lâm không trở về mừng năm mới, chỉ gọi điện cho Từ Gia từ sở nghiên cứu. Khương Yến cùng Vu Quốc Cường đưa con gái về Khương gia cùng nhau ăn tết, cô nhóc đã sắp được sáu tháng, nhũ danh là Tinh Tinh, hiện giờ ngoại hình đã nẩy nở, làn da cũng trở nên mịn màng trắng nõn, quan trọng là … nét mặt có điểm tương đồng với Từ Gia.
Dòm cô nhóc ngồi trên sofa mở to hai mắt nhìn mình, miệng không ngừng "ê a bi bô", Vệ Lăng Dương không còn ghét nhóc như trước kia nữa, hắn chọt tay vô khuôn mặt mềm mại của bé:
"Đẹp hơn hồi đầu nhiều, khi bé mặt y hệt đít khỉ vậy."
"Dương Dương, con nói nhăng nói cuội gì đó?" Ở bên cạnh, Hà Mẫn Ngọc và bà Khương đang cán da sủi cảo, nghe hắn nói thế bèn mắng, "Hồi con bé con y chang con khỉ đen, nên cảm thấy tất cả mọi người đều giống con đúng không?"
"Trẻ con vừa ra đời rất xấu, quả thật rất giống khỉ." Khương Yến không để bụng, cũng bắt đầu chọc con gái mình cười.
Tinh Tinh bị Vệ Lăng Dương chọt nhột, nhét ngón tay hắn vào miệng, bập bẹ nói: "Ê a … a …"
"Ơ kìa, còn ăn ngón tay anh, nhóc có biết bẩn không." Vệ Lăng Dương hứng thú, móc ngón tay bé lắc qua lắc lại.
Đôi mắt cô bé đảo theo chuyển động của hắn, Từ Gia pha sữa bột về bắt gặp, vội vàng ngăn hắn lại:
"Cậu đừng chọc nó, coi chừng bị cậu chơi cho lác mắt bây giờ."
"Ha ha, lác mắt." Vệ Lăng Dương thử tưởng tượng hình ảnh đó, lập tức phì cười, ôm cô bé từ ghế sofa đặt lên chân mình.
"I a …" Tinh Tinh nghe không hiểu hai người nói gì, sau khi được ôm thì kéo cổ áo Vệ Lăng Dương, cầm đầu khóa kéo chơi say sưa, chơi chán rồi lại mò tới chơi đồng hồ trên tay của hắn.
Mùng một đầu năm, H thị nghênh đón trận tuyết rơi đầu tiên. Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi vào nửa đêm giao thừa, hôm sau, ngoài sân tiểu khu phủ một tầng tuyết dày, trên những cành cây đóng một lớp, đâu đâu cũng thấy một màu trắng toát, cái gọi là tuyết phủ trắng xóa cũng chỉ đến vậy.
Vệ Lăng Dương rút hai phần ba tiền mừng tuổi của mình, bỏ vào bao lì xì in chữ "trăm năm hảo hợp", lén đặt dưới gối nằm Từ Gia, tưởng tượng lúc Từ Gia thấy liệu có kinh hỉ hay không, không ngờ về nhà mới phát hiện, không biết túi áo khoác mình được Từ Gia nhét tiền lì xì vào tự bao giờ.
Trên bao lì xì in bốn chữ màu vàng "mãi mãi bền lâu", cực kỳ xứng đôi với "trăm năm hảo hợp" mà hắn cho Từ Gia, ngụ ý đều là vĩnh viễn, tám chữ còn hơn vô số lời tâm tình.
Vệ Lăng Dương nhìn bốn chữ này, cười khúc khích thật lâu.
Vào tháng ba, căn nhà Hà Mẫn Ngọc đặt mua trước đó chính thức bàn giao, cuối tuần, cô gọi Vệ Lăng Dương cùng sang nhà bên kia.
Hà Mẫn Ngọc mua khu biệt thự liên hợp vừa xây xong, biệt thự gồm ba tầng, tầng một có gara và sân nhỏ, cảnh vật chung quanh cùng môi trường xanh hóa của tiểu khu trông rất đẹp, đẹp hơn khu nhà đang ở rất nhiều.
"Bà nội con đã già, ở lầu một thoải mái hơn, mẹ và ba con ở lầu nào cũng được, cho con chọn phòng trước đó." Dạo một vòng khắp lầu trên lầu dưới, Hà Mẫn Ngọc nói với Vệ Lăng Dương.
"Con chọn Dương Giang." Vệ Lăng Dương đút hai tay vào túi, không hứng thú bao nhiêu với nhà mới sắp trang hoàng, vì nơi này nằm trên con đường mới mở rộng, cách chỗ ở trước đó quá xa, sau này không tiện tìm Từ Gia.
Tiểu khu Dương Giang là nơi bọn họ ở đó giờ, Hà Mẫn Ngọc nghe xong, tưởng hắn không nỡ bỏ căn nhà đã ở nhiều năm, bèn cười nói:
"Sao nào? Không nỡ chuyển đi à?"
"Gần thế." Vệ Lăng Dương thuận miệng đáp, thầm nghĩ con không nỡ xa vợ con, "Ở quen rồi."
"Nghe con nói vậy mẹ cũng không nỡ chuyển đi." Hà Mẫn Ngọc thở dài, từ khi cô gả cho ba Vệ Lăng Dương thì vẫn luôn ở đây, cũng qua lại gần gũi với hàng xóm bên ấy, hiện giờ chuyển nhà quả nhiên không sao đành lòng, "Ngẫm lại chúng ta cũng ở đó sắp hai mươi năm rồi, mẹ còn nhớ hồi mới sinh, con chỉ có chút tắn này thôi, thế mà bẵng một thời gian con đã 17-18 tuổi rồi, thời gian trôi qua thật nhanh."
Vệ Lăng Dương thấy cô hoài niệm nên cũng hơi rầu rĩ, vươn tay ôm vai cô, kéo đề tài sang hướng khác:
"Phải đó, con đã 17-18 tuổi rồi, thế mà mẹ vẫn trẻ đẹp như thế."
"Nói bậy gì đó." Hà Mẫn Ngọc bị hắn chọc cười, cùng hắn ra ngoài, "Lát nữa mẹ có hẹn nhà thiết kế bàn chuyện trang trí nhà ở, con muốn đi cùng mẹ hay là về trước?"
"Con đưa mẹ qua rồi mới về." Vệ Lăng Dương đáp, dù sao cũng đã xác định trang trí theo kiểu Trung, hắn có xem hay không cũng không khác gì.
"Vậy cũng được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!