Chương 46: Mẹ nó, thật lúng túng

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Khi Khương Yến mang thai hơn bảy tháng, bà Khương định tới B thành hỗ trợ chăm sóc, nhưng không yên lòng một già một trẻ – ông Khương và Từ Gia trong nhà, vì vậy Vu Quốc Cường đưa Khương Yến về H thị chờ sinh.

Căn hộ phía trên nhà họ Khương vừa chuyển sang nhà mới từ mấy tháng trước, nhà vẫn luôn trống, Vu Quốc Cường liên lạc với người cho thuê để Khương Yến vào đó ở, bà Khương cũng tiện ở cạnh chăm sóc.

Tới trung tuần tháng tám, Khương Yến sinh mổ tại bệnh viện, sinh được một bé gái nặng sáu cân (3kg), thế là Từ Gia có thêm một đứa em gái cùng mẹ khác cha.

Từ khi biết Khương Yến mang thai, Vệ Lăng Dương luôn thấy khó ở, trong mắt hắn Khương Yến không phải người mẹ hợp cách, cứ ỷ Từ Gia hiểu chuyện nên chưa bao giờ thực sự đặt Từ Gia vào lòng, ích kỷ quá mức. Khi nghe mẹ mình bảo muốn qua thăm hỏi Khương Yến vừa từ bệnh viện về, hỏi hắn có muốn đi cùng không, hắn cũng chỉ bật cười, bỏ lại một câu "Không có thời gian, con về phòng đọc sách" liền trở về phòng, Đa Đa thì vẫy đuôi theo sau.

"Thằng bé này, mọi khi có thấy nó hăng hái vậy đâu, thế mà giờ tự dưng chăm chỉ." Hà Mẫn Ngọc khó hiểu lầm bầm.

"Con trai mà, không để bụng mấy chuyện này rất bình thường." Vệ Trọng Tề cười nói, xếp gọn hộp quà định mang sang Khương gia, "Đi thôi, chúng ta qua đó xem sao."

"Ừ." Hà Mẫn Ngọc gật đầu.

Hai người cầm quà chuẩn bị ra ngoài, cửa phòng Vệ Lăng Dương đột nhiên mở ra, người cũng từ trong chạy tới, nói với họ:

"Con đi chung với ba mẹ."

"Chẳng phải con vừa bảo muốn đọc sách sao?" Hà Mẫn Ngọc vừa thay giày vừa hỏi.

"Về rồi xem, con hẹn Gia Gia lát nữa dắt chó đi dạo." Vệ Lăng Dương đi tới, lấy giày từ trên kệ ra thay, đoạn vẫy tay với Đa Đa đang đứng một bên nhìn, "Đa Đa, đi nào."

"Gâu." Đa Đa lập tức sung sướng đi theo.

Một nhà ba người tới Khương gia, Vệ Lăng Dương cùng ba mẹ lên tầng năm, xem em bé một cách tượng trưng rồi xoay người xuống lầu tìm Từ Gia.

Trong nhà, bà Khương đang hầm canh gà trong phòng bếp, Vệ Lăng Dương chào bà xong rồi vào phòng Từ Gia, Đa Đa luôn lon ton theo hắn, vừa thấy Từ Gia liền nhanh chân chạy tới, lay chân Từ Gia cầu ôm.

Từ Gia cúi người xoa đầu Đa Đa, ngồi trên ghế nhìn Vệ Lăng Dương đi tới:

"Cậu đến rồi, có muốn cùng làm bài tập không?"

Vệ Lăng Dương đổi giày, đi tới trước mặt cậu, hai tay chống hai bên bàn, dùng tư thế bao bọc cúi đầu nhìn cậu

"Tớ không làm bài, tớ tới tìm cậu đi chơi."

"Chơi gì?"

"Dắt chó đi dạo." Vệ Lăng Dương dùng chân nhẹ nhàng đẩy đẩy Đa Đa đang nằm nhoài bên chân Từ Gia, ghét bỏ nói, "Cậu xem nó mập thành kiểu gì rồi nè."

Nhận nuôi Đa Đa đã được nửa năm, tiểu tử kia đã lớn thành thằng nhóc bự, bình thường toàn do hai ông bà Khương gia chăm sóc, ăn ngon ngủ yên, không ngừng phát tướng, béo cực kỳ mau.

Có lẽ nghe hiểu Vệ Lăng Dương tỏ thái độ chê mình, Đa Đa ấm ức "ẳng" một tiếng, ôm chân Từ Gia dùng đầu cọ cọ, nom đáng thương cực kỳ.

Vệ Lăng Dương thấy thế, "há" một tiếng, khom người ôm nó đi, đồng thời răn dạy:

"Vợ tao là người mày có thể cọ ư? Cút sang bên kia mau."

Từ Gia: "…"

Dạo này không biết dây thần kinh nào của Vệ Lăng Dương xảy ra vấn đề, trái thì gọi "vợ", phải thì kêu "bảo bối" một cách bất chấp, ban đầu Từ Gia không quen lắm, giờ cũng phải miễn dịch luôn, thấy hắn so đo với một con chó, bèn lên tiếng nhắc nhở:

"Cậu nhỏ giọng chút đi, bà ngoại tớ đang ở bên ngoài kìa."

"Tớ đóng cửa rồi, bà không nghe thấy đâu." Vệ Lăng Dương thờ ơ nói, mặc kệ Đa Đa, duỗi tay kéo cậu, "Mau đứng lên, chúng ta ra ngoài dắt chó đi dạo, tới chỗ chú tớ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!