Biên tập: Thiên Duyên
_____
Máy bay đáp xuống sân bay Thanh Sơn B thành, Từ Gia kéo hành lý, cùng ông bà Khương xuống máy bay, vừa ra cửa phi trường, đã thấy Khương Yến cùng Vu Quốc Cường đứng chờ ở cửa.
Lên xe, Từ Gia gọi điện cho Vệ Lăng Dương trước, tránh hắn cứ mải lo coi mình đã tới chưa.
"Đi ăn cơm trước nhé?" Vu Quốc Cường lái xe, hỏi ý kiến mọi người, thấy không ai phản đối liền lái xe đến một nhà hàng món Quảng ở khu trung tâm thương mại.
Vu Quốc Cường sắp xếp hết mực chu đáo, ông Khương huyết áp cao không thể ăn đồ quá cay, y đặc biệt chọn nhà hàng món Quảng này bởi vì danh tiếng cùng lời khen về thức ăn ở đó, nên đã sớm nhờ người đặt trước một gian phòng có thể nhìn thấy cảnh đêm phồn hoa của trung tâm thương mại B thành, còn gọi riêng cho Từ Gia và hai ông bà Khương món ăn ưa thích.
Trước đây bọn Từ Gia đã tới B thành một lần, lần kia Vu Quốc Cường cũng chăm sóc họ chu đáo thế này, Khương Yến ngồi cạnh y, hoàn toàn không cần bận tâm một lời, mọi việc lớn nhỏ đều do một tay y ôm đồm.
Cũng vì lẽ đó, ông bà Khương mới yên tâm giao con gái cho y.
Sau khi cơm nước xong, Vu Quốc Cường lái xe mang ông bà Khương và Từ Gia trở về nhà mới của y và Khương Yến.
Ngôi nhà vừa được trang hoàng xong vào năm mới, thuộc kiểu nhà duplex hai tầng, chuyên dành cho hai người kết hôn dùng, trên vách tường ở huyền quan có dán chữ hỷ đỏ thẫm, trên ghế sofa trong phòng khách thả rải rác mấy quả bóng hơi màu đỏ, trên bàn là một bộ ly, một xanh một đỏ.
Vừa vào nhà, Vu Quốc Cường bèn vào phòng bếp xắt hoa quả, còn thân thiết hỏi mọi người muốn uống gì.
Khương Yến bảo y đi pha trà, còn mình thì ngồi trò chuyện với ba mẹ trong phòng khách.
Vu Quốc Cường pha trà ngon đi ra, rót một ly sữa bò tinh khiết cho Từ Gia, cười hỏi cậu:
"Hôm nay Gia Gia không ăn được nhiều lắm, con không có khẩu vị sao?"
"Không phải, ở trên máy bay con đã ăn vài thứ rồi." Từ Gia giải thích, trước khi lên xe Vệ Lăng Dương nhét cho cậu một bao đầy đồ ăn vặt.
"Vậy thì tốt, muốn ăn gì nhớ nói với chú, không cần câu nệ." Vu Quốc Cường dặn dò.
"Dạ, con cảm ơn chú." Từ Gia nói cảm ơn.
Bà Khương đang cùng Khương Yến nói về chuyện hôn lễ, Từ Gia ngồi đó một lúc, không hiểu gì về quy trình và phong tục lễ cưới, nên cũng không chen lời, nhân lúc mọi người dừng lại uống trà, cậu hỏi Khương Yến:
"Mẹ, con có thể dùng máy tính của mẹ chút không?"
"Đương nhiên là được, trên bàn trong thư phòng đó." Khương Yến chỉ một gian phòng cạnh quầy bar phòng khách, "Cần mẹ mở giúp con không?"
"Không cần đâu ạ, con tự mở được mà, mọi người trò chuyện tiếp đi."
"Được rồi, có gì thì gọi mẹ."
"Dạ."
Từ Gia đến thư phòng, máy vi tính đặt trên bàn sách, cậu khom người mở máy, ngồi xuống ghế dựa, sẵn tiện mở màn hình, vừa cúi đầu thì thấy tờ giấy trắng được đè dưới bàn phím, khi nhìn rõ nội dung trên đó, tầm mắt cậu khựng lại.
Đó là tờ kiểm tra siêu âm B, trên đó viết tên Khương Yến, thời gian mang thai mười một tuần.
Mẹ cậu mang thai đã hơn hai tháng rồi.
Nhìn kết quả kiểm tra trên đó, Từ Gia hoảng hốt trong thoáng chốc.
Con là đứa con duy nhất của mẹ, bất kể ra sao mẹ vẫn yêu con.
Lời Khương Yến nói dạo trước bỗng nhiên vang vọng bên tai, Từ Gia không thể nói rõ giờ khắc này tâm lý mình có cảm giác gì, khi Khương Yến nói câu đó, cậu cũng không tin tưởng vẹn tròn, cũng sẵn sàng biết không có khả năng, thế mà khi thực sự nhìn thấy tờ kiểm tra này, cậu vẫn không có biện pháp thờ ơ bàng quang.
Hóa ra trong lòng cậu thực sự mong đợi điều đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!