Chương 43: Không phải công chúa nhỏ, cậu là tổ tông của tớ cơ

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Ngày mồng 2 tết, Từ Gia cùng hai ông bà đến nhà thăm thân thích, mồng 3 tết Từ Chính Lâm lên đường về sở nghiên cứu, Từ Gia tiễn hắn ra nhà ga.

Trước khi soát vé, Từ Chính Lâm nhìn Từ Gia, tay đặt trên vai cậu mà bảo:

"Lần sau ba lại về thăm con, con phải chăm sóc mình cho tốt."

"Con biết, ba đừng lo." Từ Gia gật đầu, dặn dò một câu, "Ba đi đường cẩn thận, nhớ giữ gìn sức khỏe."

"Từ bé con đã hiểu chuyện vậy rồi." Từ Chính Lâm mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ đầu cậu, ngữ điệu lộ rõ cảm thán, "Những năm gần đây, ba quá ít quan tâm tới con, là ba sai, sau này ba sẽ tận lực dành nhiều thời gian về với con."

Dành nhiều thời gian là dành bao nhiêu, Từ Gia không hỏi, bởi vì không ai nói chắc được, giống như khi còn bé, Từ Chính Lâm bảo rảnh rỗi sẽ về, nhưng vĩnh viễn không nói chính xác được ngày rảnh kia, cậu cũng chỉ thuận theo mà đồng ý, nhắc nhở đối phương nên vào trạm rồi.

Từ Chính Lâm cũng biết có mấy lời cũng chỉ có thể nói suông, xoa đầu cậu, bảo "Con về đi" rồi xếp hàng vào trạm soát vé.

Từ Gia nhìn bóng lưng hắn theo dòng người vào nhà ga, còn mình thì đứng bên ngoài mấy phút mới xoay người rời đi, vừa dợm mấy bước, cậu đột nhiên ngừng lại, nhìn Vệ Lăng Dương cách đó không xa.

"Đứng ngốc ở đó làm gì?" Vệ Lăng Dương thấy cậu bất động, đứng ngoài hàng rào bảo vệ vẫy tay với Từ Gia, cao giọng gọi, "Lại đây nè."

Từ Gia bước nhanh tới, vòng qua hàng rào bảo vệ đến trước mặt hắn:

"Sao cậu lại tới đây?"

"Hồi nãy tớ qua nhà tìm cậu, bà ngoại bảo cậu tiễn ba đi, nên tớ tới đây." Vệ Lăng Dương nói xong bèn kéo tay cậu qua nắm, thấy đầu ngón tay cậu lạnh lẽo, hắn nhíu mày, "Sao lạnh quá vậy?"

"Tớ đút vào túi ủ ấm là được." Từ Gia thờ ơ nói, toan rút tay về.

"Ừ nhỉ." Vệ Lăng Dương nắm tay trái cậu, trực tiếp nhét vào túi áo lông của mình, "Vậy là ấm rồi."

Từ Gia nhìn người tới lui chung quanh, mọi người đều vội vội vàng vàng, thấy không ai chú ý tới hành động của họ, nên cậu không giãy dụa, cùng Vệ Lăng Dương mười ngón đan nhau trong túi, cảm thụ ngón tay cùng nhiệt độ từ lòng bàn tay đối phương ôm lấy, dần dần ấm áp trở lại.

Hai người không trực tiếp về nhà, mà tới tiệm trà sữa gần đó mua thức uống. Vệ Lăng Dương gọi hai ly trà sữa nóng, nhét một ly vào tay Từ Gia để ủ ấm, rồi hai người tìm chỗ trống ngồi xuống.

Trà sữa ấm áp được hút vào miệng, chảy vào trong dạ dày, Từ Gia uống hai hớp, cảm nhận cơ thể ấm lên không ít, bấy giờ mới hỏi Vệ Lăng Dương:

"Sao cậu mất công tới đây làm chi? Tớ tiễn ba xong là về ngay thôi mà."

"Tới đón cậu chứ sao." Vệ Lăng Dương uống một hớp trà sữa, cười bảo, "Tớ sợ cậu giống như hồi bé, tiễn xong lại khóc hu hu ven đường."

Hắn đang ám chỉ cái vụ Từ Gia khóc lớn nơi ven đường vào ngày Khương Yến rời đi, Từ Gia nghe vậy, động tác uống trà sữa dừng lại, ngậm uống hút lườm hắn:

"Cậu nghĩ nhiều rồi."

Vệ Lăng Dương bật cười, không nói gì.

Vừa rồi hắn nhìn thấy Từ Gia đứng ở cửa soát vé, đưa lưng về phía mình đứng bất động, hắn thực sự sợ cậu đang khóc, hắn không muốn thấy Từ Gia khóc chút nào, ngay cả viền mắt hơi ửng đỏ cũng không đành lòng.

Cho nên khi biết Từ Gia muốn tiễn Từ Chính Lâm, hắn không chút do dự bắt xe đi tới, sợ đến trễ chút thôi mà đã không kịp thay cậu lau nước mắt, để cậu hết lần này lần khác cô đơn đối mặt thời khắc cha mẹ rời đi.

Cơ mà công chúa nhỏ kiên cường hơn hắn tưởng nhiều lắm.

Vệ Lăng Dương nghĩ, khóe môi bất giác cong lên, nhìn Từ Gia đang cúi đầu uống trà sữa, trong mắt ngập tràn dịu dàng.

Uống hết trà sữa, hai người rời khỏi cửa hàng.

Mùa đông năm nay vẫn chưa có tuyết rơi, khí hậu ấm hơn nhiều so với năm ngoái, thời gian vẫn còn sớm, hai người không vội, sóng vai chầm chậm bước đi, khi đi ngang qua trạm xe buýt cũng chẳng buồn để ý, cứ thế tiếp tục đi dọc lề đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!