Biên tập: Thiên Duyên
_____
Tối qua hai người đều quên kéo rèm cửa, ánh nắng sáng sớm từ cửa sổ chiếu vào, rơi vào đầu giường, vừa khéo hắt lên mặt Từ Gia làm cậu nhíu mày mở mắt.
Vệ Lăng Dương vẫn chưa tỉnh, nửa khuôn mặt vùi vào chăn ngủ say sưa.
Từ Gia xoa nhẹ mắt, nghiêng đầu nhìn Vệ Lăng Dương nằm cạnh mình, duỗi tay kéo chăn đang che mũi hắn xuống tới cổ, lộ ra cái mũi thẳng cùng đôi môi mỏng đang khẽ mím.
Thiếu niên 16 tuổi, dáng dấp vẫn chưa được định hình hoàn toàn, trên ngũ quan vẫn mang theo nét trẻ con đường hoàng, song có thể đoán được tương lại khuôn mặt này sẽ anh tuấn cỡ nào.
Từ Gia nhìn hắn, không thể nói rõ trong lòng có biết bao tâm tình, từ khi bắt đầu thích Vệ Lăng Dương, cậu đã chuẩn bị chôn sâu phần tình cảm này vào đáy lòng không nói ra, thậm chí sẵn sàng ở cương vị bạn bè nhìn đối phương trưởng thành, chuẩn bị lập gia đình, lại chưa bao giờ dám nghĩ sẽ có một ngày người ấy nói với mình tớ thích cậu.
Thực sự giống như đang nằm mơ vậy.
Từ Gia thầm nghĩ trong lòng, nhớ tới cảnh tượng tối qua hai người trốn trong chăn hôn môi, cười đối phương không biết cách thở, khóe môi không kìm được cong lên, tâm trạng vui mừng không sao giấu được.
Nằm trên giường một hồi, Từ Gia xốc chăn toan rời giường, vừa cử động, tay bỗng dưng bị tóm lấy, Vệ Lăng Dương mang theo chất giọng ngái ngủ hỏi:
"Mấy giờ rồi?"
Từ Gia nhìn đồng hồ báo thức trên mặt bàn, quay đầu lại nói:
"8 giờ 30."
"Còn sớm vậy …" Vệ Lăng Dương làu bàu, không cần đi học, hắn toàn ngủ tới hơn 10 giờ mới chịu dậy.
"Không còn sớm nữa." Từ Gia nói, nếu không phải tối qua ngủ quá muộn, cậu đã dậy từ lâu rồi, "Dậy ăn điểm tâm kìa."
"Ừa." Vệ Lăng Dương chậm chạp bò ra khỏi chăn, tóc tai bị ép vểnh lên lộn xộn.
Từ Gia duỗi tay đè lại giúp hắn, thấy không có tác dụng bèn không thèm để ý nữa, mặc quần áo vào rồi ra khỏi phòng.
Ông bà Khương đã sớm thức dậy, bà cụ đang rán bánh trong phòng bếp, Từ Gia và Vệ Lăng Dương cùng chào bà, đồng thời vào phòng vệ sinh đánh răng.
Không gian phòng vệ sinh không rộng mấy, bồn rửa mặt chỉ vừa đủ để một người đứng, hai người chen vào đã thấy chật, song không ai chê ai, chen chúc đứng cùng nhau, Vệ Lăng Dương nhân lúc Từ Gia cúi đầu nặn kem đánh răng, bất thình lình cúi người hôn một cái lên gò má cậu.
Từ Gia sợ hết hồn, theo bản năng nhìn về phía cửa, phát hiện bà Khương vẫn chưa ra khỏi phòng bếp mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn hắn:
"Cậu làm gì đó?"
"Hôn cậu mà." Vệ Lăng Dương nói như lẽ đương nhiên, lại cúi đầu hôn cậu cái nữa, lần này là hôn môi, "Hôn chào buổi sáng."
"…" Từ Gia không nói gì, cảm thấy hơi buồn cười, lại quay đầu dòm thử, xác nhận bà Khương vẫn chưa đi ra, cậu bèn ngửa đầu hôn cằm Vệ Lăng Dương, "Hôn chào buổi sáng."
Hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy đối phương sao mà ngốc quá chừng.
Buổi chiều Hà Mẫn Ngọc cùng Vệ Trọng Tề trở về, ngoài đi đón hai ông bà nhà họ Vệ, họ còn mang về dàn máy tính để bàn mới toanh, bảo là quà an ủi lần này Vệ Lăng Dương bị thương.
Vệ Lăng Dương luôn muốn có một cái máy vi tính, thế nhưng Hà Mẫn Ngọc sợ ảnh hưởng hắn học hành nên vẫn luôn không đồng ý, lần này coi như người họa có phúc.
…..
Đảo mắt đã tới giao thừa.
Sáng sớm hôm đó đã có người đốt bánh pháo trong sân lớn tiểu khu, Vệ Lăng Dương bị đánh thức, nán trên giường nửa phút mới ngồi dậy, phủ thêm một cái áo lông lên người, ra ban công, cầm mấy cục đá trong hộp ném sang ban công nhà Từ Gia, thuận tiện gọi:
"Gia Gia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!