Biên tập: Thiên Duyên
_____
Sau khi Vệ Lăng Dương thốt xong câu này, phòng bệnh lập tức yên tĩnh một cách đáng sợ, hai người nhìn nhau, Từ Gia không tiếp lời, Vệ Lăng Dương cũng không mở miệng, dường như đang đợi câu tiếp theo của đối phương.
"Nói nhăng nói cuội gì đó." Từ Gia phá vỡ im lặng trước tiên, thu khăn về bỏ vào chậu rửa mặt, khom lưng toan bưng chậu rửa mặt rời đi, Vệ Lăng Dương vội vàng nắm tay cậu: "Tớ không có nói quàng."
Động tác Từ Gia ngừng lại, giữ nguyên tư thế cầm mép chậu rửa tay, ngẩng đầu nhìn về phía hắn.
"Tớ không có nói quàng." Vệ Lăng Dương lại nhấn mạnh lần nữa, thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nhìn cậu, "Tớ nghiêm túc, thật đó, không đùa đâu."
"Nghiêm túc?" Từ Gia lặp lại lời hắn, "Cậu biết mình đang nói gì không?"
"Đương nhiên tớ biết chứ."
"Đừng đùa nữa, không buồn cười chút nào."
"Tớ không đùa, tớ đã nghĩ rất lâu rồi, tớ …"
"Cốc cốc —— "
Tiếng gõ cửa chặn ngang lời hắn, y tá vào kiểm tra phòng, Vệ Lăng Dương đành phải buông tay Từ Gia ra, nhỏ giọng bảo:
"Lát nữa tớ sẽ nói với cậu."
Từ Gia chẳng ừ hử gì cả, bưng chậu rửa mặt vào phòng vệ sinh, cũng tiện tay đóng cửa lại.
Y tá kiểm tra xong liền nhanh rời đi, Vệ Lăng Dương vẫn còn nhớ đề tài vừa rồi chưa bàn xong, thế là dò đầu dòm vào trong nhà vệ sinh, khó hiểu sao Từ Gia đi lâu vậy kìa, sau đó thì nghe tiếng nước truyền từ trong đấy.
Vệ Lăng Dương: "…" Tớ đang chờ cậu ra để tỏ tình, vậy mà cậu đi tắm trước hả?
Từ Gia tắm hơi lâu, đã vào nửa tiếng rồi mà vẫn chưa ra, Vệ Lăng Dương chờ đến độ sốt ruột nóng nảy, bèn xuống giường gõ cửa phòng vệ sinh:
"Gia Gia? Cậu rớt vô cống thoát nước rồi à?"
"…" Từ Gia tắm xong nhưng không lập tức ra ngoài, nghe xong câu này hết biết nói gì, đồng thời thấy hơi buồn cười, không trả lời hắn.
"Gia gia?" Vệ Lăng Dương lại gõ cửa, "Cậu trốn ở trỏng làm gì đó? Chị y tá đi rồi."
"… Không có trốn." Từ Gia đáp, lo mình không lên tiếng hắn sẽ gõ mãi, "Sắp xong ngay đây, cậu ngủ trước đi."
"Nhưng tớ vẫn chưa đánh răng, cậu trốn bên trong tớ không đánh được." Vệ Lăng Dương chưa từ bỏ ý định lại gõ cửa thêm mấy cái, "Còn nữa, cậu quên lấy dép lê."
"…" Từ Gia đau đầu xoa mi tâm, cầm áo khoác mắc trên giá của mình mặc vào, rồi đẩy cửa ra ngoài.
Vệ Lăng Dương thấy cậu ra, thế là cười híp mắt giơ dép lê nhìn cậu:
"Tớ còn tưởng phải vào vớt cậu ra nữa chứ."
"Cậu nghĩ nhiều rồi." Từ Gia nhận dép lê mang vào, đi sượt qua hắn, cất áo khoác trên giường, rồi lấy bàn chải mới trong cái túi để trên bàn.
Vệ Lăng Dương tò tò theo sau cậu:
"Cậu khoan hẵng vội, tớ có lời muốn nói với cậu."
"Đừng đi tới đi lui, qua kia chờ đi." Từ Gia chỉ cửa phòng vệ sinh, đầu tiên nhúng bàn chải mới vào nước, sau đó bôi kem đánh răng rồi đưa hắn.
Vệ Lăng Dương đánh răng đi WC xong, khi về phòng thì đèn lớn đã tắt, chỉ chừa lại đèn nhỏ chiếu sáng đầu giường, Từ Gia đã lên giường rồi, cậu đang cầm đọc một quyển tạp chí, thấy hắn ra thì ngẩng đầu nhìn sang:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!