Chương 38: Vậy lấy thân báo đáp là được

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Lúc được Vệ Lăng Dương nhào tới đẩy ra, Từ Gia vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe bên cạnh có tiếng vật nặng rơi xuống cùng tiếng kêu sợ hãi của người qua đường, cậu quay phắt đầu, lập tức nhìn thấy Vệ Lăng Dương bị đè dưới biển quảng cáo dài, cả người nằm sấp dưới đất.

"Dương Dương!" Con ngươi cậu co rút, vội vàng đứng dậy, chạy tới bên cạnh Vệ Lăng Dương, dùng sức nâng biển quảng cáo đẩy qua một bên, vươn tay dìu hắn, giọng nói run rẩy: "Dương Dương cậu sao rồi? Không sao chứ?! Dương Dương?"

"Shhh ——" Vệ Lăng Dương rụt vai lại, giữ nguyên tư thế nằm trên đất, hơi ngẩng đầu nhìn Từ Gia, "… Khoan hãy di chuyển tớ."

Hắn nói lời này hơi chậm và khó khăn, lực đẩy khi biển cáo nện xuống làm cả người hắn té trên đất, trán đập xuống đường, nơi đó đang chảy máu, chất lỏng màu đỏ chảy qua lông mày hắn, tràn dọc xuống mặt, sắc mặt trắng bệch trông vô cùng rõ rệt và nghiêm trọng.

Từ Gia bị bộ dạng này của hắn dọa sợ, hốt hoảng dùng tay áo đè miệng vết thương trên trán hắn, muốn cầm máu giúp hắn:

"Cậu sao rồi? Tớ lập tức đưa cậu tới bệnh viện!" Nói xong liền muốn dìu hắn dậy, vừa cử động, Vệ Lăng Dương đã thấp giọng rên rỉ một tiếng, giọng nói mang theo đau đớn khó nhịn, hiển nhiên bị nện không nhẹ.

"Tôi thấy cậu trai này bị đập nặng lắm, tốt nhất đừng tùy tiện di chuyển cậu ấy, trước tiên gọi xe cứu thương đi!"

"Phải đấy phải đấy, biển quảng cáo này còn làm bằng sắt, nếu đập bị thương nội tạng sẽ không tốt lắm đâu!"

"Cậu bạn đừng gấp, tôi thay cậu gọi 120!"

"Gọi xe trước quan trọng hơn!"

Quần chúng vây xem tai nạn dồn dập lên tiếng đề nghị, không ngừng hỗ trợ gọi 120, còn có người đưa khăn tay sạch cho Từ Gia để cậu giúp Vệ Lăng Dương cầm máu.

Biển quảng cáo làm bằng sắt, nện trên người phải nghiêm trọng cỡ nào có thể tưởng tượng được, thấy tình hình Vệ Lăng Dương trước mắt, Từ Gia không dám di chuyển hắn nữa, sợ ngoại trừ vết thương bên ngoài hắn còn bị nội thương, nếu di chuyển sẽ càng nghiêm trọng hơn. Cảm ơn quần chúng nhiệt tình, cậu vừa dùng khăn tay đè vết thương trên trán Vệ Lăng Dương, vừa nói với hắn:

"Dương Dương không phải sợ, xe cứu thương sắp tới rồi, cậu ráng nhịn chút nhé."

Ngoài miệng cậu bảo Vệ Lăng Dương đừng sợ, nhưng chính giọng cậu lại hơi run rẩy, một tay ấn lên vết thương của Vệ Lăng Dương, tay còn lại nắm chặt thành quyền, sắc mặt trắng bệch không thua gì Vệ Lăng Dương đang bị thương.

Vệ Lăng Dương đau như thể cả người vỡ nát, đầu cũng choáng cực kỳ, nhưng vẫn nghe thấy sốt ruột và lo lắng trong giọng Từ Gia, hắn vươn tay bao lấy mu bàn tay Từ Gia đang nắm thành quyền, mở nửa mắt cười với cậu, chầm chậm nói:

"Cậu đừng sợ thì có, chỉ đập một cái thôi mà … Không phải chuyện gì lớn, ngoan nào, đừng hoảng hốt."

Hắn an ủi cũng không giảm bớt sợ hãi của Từ Gia, thấy hắn thay mình bị thương mà còn an ủi ngược lại mình, đôi mắt Từ Gia đau xót, muốn làm gì đó cho hắn nhưng vô năng vô lực, chỉ có thể nắm chặt lại tay hắn, chặt chẽ mà siết lấy.

Bệnh viện nhân dân thành phố nằm ngay gần đó, xe cứu thương tới rất nhanh, khi Vệ Lăng Dương được nhân viên y tế đặt lên cáng vẫn không quên an ủi Từ Gia, bảo cậu đừng lo lắng, Từ Gia luôn miệng đồng ý, theo sát bên cạnh, cùng lên xe cứu thương.

Lần bị thương này còn nghiêm trọng hơn lần trước Từ Gia cứu người ngã xuống thang cuốn, biển quảng cáo nện trên lưng Vệ Lăng Dương, mặc dù có bậc thềm ven đường cản một phần sức nặng, song vẫn không tốt hơn là bao, phạm vi chịu lực chủ yếu nằm ở xương vai trái, gây gãy xương nhẹ và bầm tím mô mềm, hơn nữa lúc ngã sấp xuống đầu va chạm đất dẫn đến vỡ trán và chấn động não nhẹ, cần phải nằm viện quan sát.

Từ việc xử lý vết thương do biển quảng cáo đập trúng tới làm hết một loạt kiểm tra, bất kể trên tinh thần hay là thân thể, Vệ Lăng Dương đều cảm thấy mệt mỏi cực kỳ, chấn động não khiến hắn choáng váng cùng nước thuốc làm cơn buồn ngủ dâng lên, hắn thực sự không chịu được nữa mà ngủ thiếp đi.

Từ Gia nhân lúc đó ra trước sảnh bệnh viện gọi điện thoại cho Hà Mẫn Ngọc, nói cô biết chuyện Vệ Lăng Dương bị thương.

Hà Mẫn Ngọc nghe Vệ Lăng Dương bị thương phải nằm viện, lập tức vội vàng hỏi bọn cậu ở đâu, Từ Gia nói địa chỉ cho cô rồi cúp điện thoại, sau đó trở lại phòng bệnh trông nom Vệ Lăng Dương.

Vệ Lăng Dương vẫn còn đang ngủ say, trên trán tuy đã được cầm máu và dán băng gạc,  nhưng dù đã dùng giấy lau, thì nơi dính máu trên mặt trước đó vẫn còn vết máu nhợt nhạt. Có lẽ do bị thương không nhẹ, trong mơ hắn vẫn cau mày, môi khẽ mím lại, chứng tỏ lúc này hắn không thoải mái.

Đây là phòng bệnh hai người, nhưng trước mắt chỉ có một mình Vệ Lăng Dương ở, vì không để tiếng ồn bên ngoài ảnh hưởng hắn nghỉ ngơi, Từ Gia đứng dậy đóng cửa phòng lại, sau đó trở về ngồi trước giường bệnh.

Từ lúc xảy ra chuyện tới giờ đã qua một thời gian ngắn, Từ Gia vẫn chưa thôi lo lắng, cậu vẫn có thể cảm nhận được cảm giác tay chân lạnh lẽo khi thấy Vệ Lăng Dương bị đè dưới biển quảng cáo, cảm giác hoảng hốt lo sợ ấy sít sao quẩn quanh trong lòng, làm cả người cậu đến giờ vẫn còn căng thẳng.

Cậu thực sự sợ lắm, khi Vệ Lăng Dương nắm chặt tay mình, trên mặt dính máu, rõ ràng đau tới mức nói cũng khó khăn, nhưng vì không muốn mình sốt ruột mà ra vẻ thoải mái an ủi, cậu thiếu chút nữa không kìm lòng được khóc thành tiếng.

Vệ Lăng Dương, tớ thì có gì tốt, đáng để cậu đối đãi thế với tớ.

Ngồi im nửa ngày, Từ Gia hít một hơi thật sâu, dằn xuống cảm giác chua xót dâng trào trong khoang ngực và đáy mắt, vươn tay đặt lên bàn tay thả cạnh giường của Vệ Lăng Dương, ngón tay chầm chậm đan vào kẽ hở nắm chặt mu bàn tay hắn, rồi cúi đầu hôn lên đầu ngón tay Vệ Lăng Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!