Biên tập: Thiên Duyên
_____
Thời gian một học kỳ thoáng đã trôi qua, bên tai mọi người dường như vẫn còn tiếng vọng khẩu hiệu khi học quân sự, chẳng mấy chốc mà đã đến ngày nghỉ đông rồi.
Ngoại trừ Từ Gia và Vệ Lăng Dương, người ở phòng ký túc 301 đều đã đi, chăn chiếu trên giường cũng gấp lại, hộp đựng cơm cùng cốc nước trên bàn đều dùng báo trải bên trên, ký túc xá trước kia sôi nổi vô cùng giờ đây trở nên vắng lặng.
Từ Gia ra hành lang gom quần áo của mình và Vệ Lăng Dương, trở về ký túc xá, Vệ Lăng Dương gấp kỹ chăn bông hai người nhét vào túi chống ẩm, ngay cả mùng trên giường hắn cũng gom lại.
Gấp quần áo bỏ vào hành lý, Từ Gia vào phòng rửa mặt lấy khăn và cốc của hai người, xếp gọn rồi đóng kín vào một cái túi sạch, đồng thời bỏ cùng với hộp đựng cơm vào rương gỗ dưới đáy giường.
Vệ Lăng Dương từ trên giường nhảy xuống, đứng phía sau cậu: "Được chưa?"
"Xong rồi." Từ Gia khóa kỹ rương rồi đẩy vào gầm giường, đứng lên nhìn ký túc xá một vòng, đoạn lấy chổi quét sơ, bấy giờ mới cầm đồ cùng Vệ Lăng Dương xuống lầu.
Chu Tử Dao ở dưới lầu chờ bọn, ba người cùng ra cổng trường bắt xe rời đi.
Từ trường học về nhà, Từ Gia vừa mở cửa, ông bà Khương ngồi trong phòng khách lập tức nghe tiếng. Ông khương bỏ đồ trong tay xuống đứng dậy ra đón:
"Gia Gia về rồi à, nghỉ đông rồi phải không con?"
"Nghỉ rồi ạ, ông ngoại." Từ Gia ngăn ông Khương muốn phụ mình một tay, cùng ông đi vào trong.
"Trở về đúng lúc lắm, giữa trưa có chừa canh bao tử heo cho con, để bà đi hâm lại." Bà Khương nói xong thì đi vào bếp.
Từ Gia thấy bà lại muốn đi bận việc, bèn lên tiếng: "Bà ngoại, ngoại đừng vội, lát nữa con tự làm được rồi, con vừa ăn trưa mới về."
"Xong ngay đây." Bà Khương cười ha ha trong nhà bếp, "Uống chút canh cho ấm người."
"Dạ, con cảm ơn ngoại." Từ Gia cười nói, ôm hành lý trở về phòng.
Từ trong phòng đi ra, cậu thấy ông Khương ngồi trên sofa lật qua lật lại thứ gì đó, thế là đi qua ngồi xuống cạnh ông:
"Ông ngoại, ông đang xem gì vậy ạ?"
"Không phải đã quyết định ngày kết hôn của mẹ con và chú Vu rồi sao, ông và bà ngoại con muốn chọn kiểu thiệp mời thật đẹp cho mẹ con." Ông Khương nói, rồi đưa chồng thiệp mời trên bàn cho cậu xem, "Con cũng xem giúp đi, thẩm mỹ của người già bọn ông có thể lạc hậu lắm."
Ngày cưới của Khương Yến được xác định vào mấy ngày trước tết nguyên tiêu, sau khi tiếp nhận chuyện Khương Yến kết hôn, hiện giờ Từ Gia đã không còn cảm giác gì nhiều, nghe ông nói thế cũng cười theo, nhận thiệp mời trong tay ông, phát hiện có tới mười mấy tấm, cậu kinh ngạc nói:
"Nhiều vậy sao ạ?"
"Ông thấy cái nào cũng đẹp nên mua hơi nhiều." Ông Khương cười ha ha, mặc dù Khương Yến bảo chuyện này không cần ông bà quan tâm, nhưng người làm cha mẹ, luôn muốn làm chút gì đó cho con gái mình.
Từ Gia cầm thiệp mời nhìn một hồi vẫn không chọn được, bà Khương bên kia bưng canh ra cho cậu, cậu vội vàng buông thiệp mời trên tay, đón bát canh bỏ lên trên bàn.
"Coi chừng nóng đó." Bà Khương nói, ngồi xuống bên cạnh cậu, "Dương Dương về chung con đúng không? Nó ăn cơm chưa, gọi nó sang đây uống chút canh đi, bà nấu mấy tiếng đồng hồ lận đấy."
Trong mắt ông bà Khương, Vệ Lăng Dương hệt như cháu trai họ vậy, có gì ngon đều dành cho hắn một phần, Từ Gia cũng quen rồi:
"Bọn con ăn cơm rồi mới về, lát nữa cậu ấy cũng qua đây, chờ cậu ấy tới rồi uống là được mà."
"Cũng được, vậy con uống nhanh đi, kẻo nguội."
"Dạ, con cảm ơn bà ngoại!" Từ Gia bưng canh lên, dùng thìa khuấy khuấy, từ từ uống.
Hai ông bà lại tiếp tục lựa thiệp, chờ tới lúc chọn được kiểu mình hài lòng thì Từ Gia đã uống hết canh, Từ Gia nhìn thử, tấm được chọn có chạm khắc hoa văn, kiểu dáng đơn giản nhưng mang không khí vui mừng.
"Lấy kiểu này đi, mai tôi đi mua rồi gửi qua cho Yến Tử." Ông Khương nói, cầm tấm thiệp đã chọn để riêng một bên, những tấm còn lại thì cất kỹ, sau đó bắt đầu thảo luận với bà Khương nên mua đồ cưới gì cho Khương Yến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!