Biên tập: Thiên Duyên
_____
Vệ Lăng Dương nhìn khóe môi mỉm cười của Từ Gia, trong lòng cũng vui hết sức, thế là lại dựa sang đòi khen:
"Tớ ra ngoài chơi còn nhớ mua đồ cho cậu, cậu không khen tớ sao?"
"Đm, Vệ Lăng Dương ông không biết xấu hổ vừa thôi? Làm xíu việc cũng đòi khen nữa hả?" Phùng Nhuệ ngồi trước hai người thật sự nghe hết nổi, "Ông dứt khoát đừng lấy tên Vệ Lăng Dương nữa, gọi Vệ ba tuổi được rồi."
"Cút cút cút, ông nói nhiều quá." Vệ Lăng Dương cầm quyển vở đập gã, sau đó lại trông mong nhìn Từ Gia, chẳng khác nào Vệ ba tuổi.
Từ Gia thấy thế bật cười, cầm mấy quyển vở lớn cỡ A4 trong bàn học ra, đưa tới trước mặt Vệ Lăng Dương:
"Tớ cũng có đồ cho cậu."
"Gì thế?" Vệ Lăng Dương cúi đầu mở quyển vở nằm trên cùng, trên góc viết hai chữ vật lý, là vở ghi chép, nhìn chữ viết là biết của Từ Gia, quyển thứ hai là tiếng anh, thứ ba là chính trị.
Nhìn bút tích trắng đỏ giao nhau, một dự cảm chẳng lành dâng lên, tay Vệ Lăng Dương bắt đầu run rẩy:
"… Đây là gì?"
"Cho cậu dùng để học đó." Từ Gia nói xong lại cầm hai quyển vở trắng đặt trước mặt hắn, dường như không chú ý tới vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc của hắn, cực kỳ hào phóng mà nói, "Có điều cậu yên tâm đi, hôm nay làm không xong bài vẫn sẽ có khen thưởng."
Vệ Lăng Dương: "…" Tớ mua cho cậu túi nước ấm, cậu tặng tớ vở luyện tập? Thế khác gì trước đây tớ tặng cậu cá còn cậu dạy tớ làm bài hả!
"Phụt! Há há!" Phùng Nhuệ thấy mặt Vệ Lăng Dương như ăn phải cớt, nhịn không được cười ra tiếng, "Đừng sợ hãi nha người anh em, ông là top 20 của lớp cơ mà ha ha."
Vệ Lăng Dương: "…"
"Cậu cũng muốn học cùng đúng không?" Từ Gia liếc nhìn Phùng Nhuệ, dường như chỉ cần đối phương gật đầu, cậu có thể lấy thêm mấy quyển vở luyện tập trong bàn học ra.
"Đừng đừng đừng." Phùng Nhuệ vội vàng xua tay, xoay người ngồi ngay ngắn, không xen vào chuyện hai người nữa, gã không có hứng làm Vệ Lăng Dương thứ hai.
Vệ Lăng Dương nhìn quyển bài tập trước mặt cùng vở ghi chép, cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, suy xét xem hiện giờ trả lại túi nước ấm cho Cận Hạo có còn kịp không.
Đáp án nhất định là không còn kịp rồi.
Hơn nữa Từ Gia phí tâm thay hắn chỉnh sửa lại nhiều vở ghi chép học tập như thế, hắn không có khả năng lãng phí tâm huyết của cậu, đành phải tủi thân nuốt trở về.
……
Vào tiết tự học buổi tối, Chu Tử Dao chạy tới gọi Vệ Lăng Dương cùng tới cửa hàng bán lẻ gần trường học xem TV.
Cửa hàng bán lẻ vừa lắp đặt một chiếc TV màu, vào tiết tự học tối hay giờ thể dục, trong cửa hàng luôn chật ních học trò xem TV, Chu Tử Dao chính là khách quen chỗ đó.
"Không đi." Vệ Lăng Dương nằm rạp trên bàn, dùng mặt đè lên quyển bài tập Từ Gia đưa cho hắn, yếu ớt nói: "Chưa làm bài xong nữa, xem TV cái gì."
"Phần còn lại để mai rồi làm, giờ không cần gấp đâu." Từ Gia nói, tiết tự học tối Vệ Lăng Dương đã làm không ít đề, tuy học tập quan trọng, nhưng cũng phải chú ý cân bằng giữa làm việc và nghỉ ngơi.
"Không đi không đi" Vệ Lăng Dương xua tay, "Tớ là loại người bỏ dở nửa chừng sao?"
"Đúng!" Chu Tử Dao đứng bên cạnh tiếp lời, kể ra những lần hắn bỏ dở nửa chừng, "Hồi lớp 5 tiểu học, cậu bảo cậu muốn học viết bút lông, mới học ba ngày đã bỏ, lớp 7 cậu nói muốn học đàn ghita, học một tuần rồi cũng bỏ, lớp 8 cậu nói muốn …"
"… Không nói gì không ai bảo cậu câm đâu." Bị lôi chuyện không đến nơi đến chốn trước kia ra phá, Vệ Lăng Dương làm mặt hắc tuyến ngắt lời Chu Tử Dao, cầm quyển bài tập trong tay đưa cho cậu, "Cậu muốn học cùng đúng không?"
"Học tập rất quan trọng, nhưng hiện tại tớ chọn xem TV." Chu Tử Dao nói xong liền chuồn mất, tránh cho tới chậm không chiếm được chỗ ngồi tốt.
Vệ Lăng Dương thành thật ở lại làm bài, trông rất là chăm chỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!