Chương 32: Chơi với một thẳng nam thì có gì vui?

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Từ Gia thấy Vệ Lăng Dương đột nhiên quay đầu bấm đùi, đi tới trước mặt hắn, khó hiểu hỏi: "Cậu làm sao thế?"

"Không, không có gì." Vệ Lăng Dương xua tay, thầm mắng bản thân một tiếng.

"Vậy sao cậu đỏ mặt?" Từ Gia cho rằng mình nhìn nhầm, kề sát vào nhìn kỹ.

Cậu đột nhiên dựa gần, Vệ Lăng Dương không kịp phòng bị đối diện đôi mắt đen láy của cậu, bất chợt lại bị một mảnh da thịt tuyết trắng vào sáng sớm chiếm đầy đầu óc, ngực cả kinh, vội vàng lui về sau: "Nói chuyện thì nói đi, dựa gần thế làm gì? Đi thôi đi thôi, đi muộn khó xếp hàng lắm." Nói xong liền dẫn đầu ra cổng chính tiểu khu.

"… Lại làm trò kỳ quặc gì nữa rồi?" Từ Gia không biết hôm nay hắn trúng tà gì, vội vàng đuổi bước theo hắn.

Tòa nhà Nam Hồ nằm ở khu thương mại Tân Kiến, cách tiểu khu khá xa, lúc hai người lên xe buýt người đã ngồi đầy, người đứng ở lối đi cũng không ít, chỉ có thể tìm chỗ đứng. Vệ Lăng Dương sợ nhiều người chen lấn đụng trúng tay Từ Gia, nên đặc biệt đứng bên trái cậu, dựa vào ưu thế chiều cao ngăn cách những người khác.

Xe dừng ngay trạm trước cửa tòa nhà, Vệ Lăng Dương che chở Từ Gia xuống xe, hai người đi vào, lập tức lên lầu hai ăn KFC.

Mặt tiền cửa hàng KFC rất lớn, nhưng vừa khai trương nên vô cùng nhộn nhịp, lúc bọn họ vào cửa tiệm thì năm cửa chắn nơi chọn món đã xếp đầy người, sau đuôi còn có một người đứng ngoài cửa.

Vệ Lăng Dương nhìn đại sảnh chật kín người, bảo Từ Gia tìm chỗ ngồi, còn mình thì xếp hàng mua đồ ăn.

"Cùng nhau xếp hàng đi." Từ Gia chỉ một bên cửa chắn, "Tớ ở bên cạnh, ai xếp được trước thì báo một tiếng."

"Được, còn phiền cậu phải sang bên cạnh tìm chỗ ngồi nữa." Vệ Lăng Dương nói.

"Được." Từ Gia đồng ý, đứng xếp hàng ở cửa chắn trước mặt.

Vệ Lăng Dương cũng đứng xếp hàng ở một cửa chắn trong đó, đứng chờ khoảng nửa tiếng mới tới lượt hắn, hắn gọi Từ Gia sang đây, hai người chọn món thật nhanh, Từ Gia đứng cạnh chờ cơm, còn hắn đi tìm chỗ ngồi.

Vừa đi được nửa vòng, Vệ Lăng Dương gặp trúng người quen, ở cái bàn cạnh cửa sổ, Lương Tú Tú đang ngồi với bạn cùng bàn của nhỏ – Trần Bảo Linh, hai người cũng nhìn thấy hắn, Lương Tú Tú không lên tiếng, Trần Bảo Linh lại vẫy tay gọi hắn:

"Vệ Lăng Dương."

Vệ Lăng Dương đi qua, thấy bàn các cô vẫn còn hai chỗ ngồi:

"Chỗ này các cậu có người ngồi không?"

"Không …"

"Có chứ, còn hai người bạn mới đi toilet." Lương Tú Tú cắt ngang lời Trần Bảo Linh, ngẩng đầu nhìn Vệ Lăng Dương, "Ngại quá, cậu tìm chỗ khác đi."

"Ờ." Vệ Lăng Dương tin là thật, không nói thêm nhiều, lướt qua chỗ các cô sang bên kia tìm bàn trống.

"Tú Tú, cậu cần gì gạt cậu ấy?" Trần Bảo Linh nói.

"Ai kêu cậu ta đối đầu với tớ, hừ." Lương Tú Tú không phục nói, vừa rồi nhỏ cũng chỉ thuận miệng lừa Vệ Lăng Dương, nào ngờ đối phương không nói hai lời liền đi, "Vậy cậu gọi cậu ta quay lại đi."

"Vậy tớ đi … ý, Từ Gia cũng ở đây à? Cậu xem!"

Lương Tú Tú nghe cô nói, nhìn theo hướng ngón tay thấy Từ Gia đang bưng thức ăn đi ra từ trong đám người gọi món, Vệ Lăng Dương vừa rồi đi tìm chỗ trở lại cầm đồ trong tay cậu, hai người đi sang lối bên kia, sau đó bị tường chắn mất bóng.

Thấy Từ Gia cũng ở đây, Lương Tú Tú thầm mắng mình vừa rồi miệng tiện, bằng không có thể ngồi cùng bàn với Từ Gia rồi.

Vệ Lăng Dương bưng thức ăn, dẫn Từ Gia về chỗ mình mới tìm được, vừa rồi hắn nhìn thấy khách bàn này đang chuẩn bị dọn đồ rời đi, vốn định giành vị trí trước, nhưng sực nhớ tay Từ Gia chưa khỏi bèn vòng trở về, vừa quay lại liền thấy nhân viên phục vụ đã dọn xong bàn, vì thế bước nhanh sang, đặt đồ ăn trong tay xuống.

Cùng một lúc, bên kia bàn cũng có người đặt đồ ăn xuống, hai người mỗi người chiếm một bên, Vệ Lăng Dương ngẩng đầu, đối mặt với Lục Đình Xuyên.

"Sao lại là cậu?" Vệ Lăng Dương nhíu mày, "Đây là bàn tôi giành được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!