Chương 30: Em dùng mấy hàng chữ để hình dung anh là ai trong cuộc đời em

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Trời cuối tháng 9 tuy vẫn còn oi bức, nhưng đến tối sẽ chuyển lạnh, Vệ Lăng Dương không còn để trần thân trên như trước, mà đã mặc áo ngủ.

Hắn nhặt hòn đá Từ Gia quăng qua, ném vào một chiếc hộp trong góc ban công, ngẩng đầu thấy Từ Gia đang đứng ở ban công nhìn mình, đi qua mấy bước đứng đối diện cậu, cười hì hì:

"Đêm hôm khuya khoắt không ngủ mà quấy rầy hàng xóm vậy hả?"

"Ngủ không được." Từ Gia vô cùng tỉnh táo không có ý định đi ngủ, "Sao cậu cũng chưa ngủ, đang làm gì thế?"

"Tớ đọc tiểu thuyết. Sao cậu không ngủ được? Mất ngủ hay là …" Vệ Lăng Dương nói tới đây liền ngừng, nhớ ra hình như hôm nay Khương Yến về, nhất thời vỡ lẽ, không quá chắc chắn hỏi, "Có phải mẹ cậu về rồi không?"

"Đúng vậy, chiều ăn cơm xong liền về." Từ Gia kéo ghế ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen như mực, ngữ điệu bình thường nói, "Bà và chú định kết hôn, lần tới gặp mặt có lẽ là vào hôn lễ bọn họ."

"Kết hôn?" Vệ Lăng Dương nhíu mày, "Sao bất thình lình quá vậy?"

"Cũng không tính là đột nhiên, bọn họ quen nhau cũng hơn hai năm rồi." Từ Gia giải thích cho hắn, "Chú Vu là người rất được, đối xử với mẹ tớ cũng tốt, bọn họ kết hôn cũng rất tốt."

"Vậy còn cậu?" Vệ Lăng Dương không quan tâm những người khác tốt hay không, chỉ hỏi mình Từ Gia, "Cậu tốt không?"

"Tớ …" Từ Gia bị câu hỏi của hắn làm nghẹn lại, suy nghĩ một lúc mới ra vẻ thoải mái mà nói, "Tớ cũng rất tốt, suy cho cùng cũng giống như trước đây thôi." Dù có Khương Yến hay không, cậu đều sống như thế qua nhiều năm, còn gì mà có ổn hay không.

"Cậu thật sự nghĩ thế ư?" Vệ Lăng Dương không tin, nếu không cậu đã chẳng không ngủ được mà tìm đến mình.

"Đương nhiên rồi."

"Vậy nếu mẹ cậu có con với người khác thì sao? Cậu cũng không thèm để ý ư?" Vệ Lăng Dương hỏi ra vấn đề thiết thực nhất.

Con là đứa con duy nhất của mẹ, dù ra sao mẹ vẫn yêu con.

Lời Khương Yến nói hôm nay vang lên bên tai, lập tức đổi thành câu vừa rồi của Vệ Lăng Dương.

Có bận tâm không? Nhất định có rồi, lời Khương Yến nói cậu không tin, nhưng để bụng hay không tin thì có ích gì, chỉ thêm phiền não mà thôi.

Từ Gia im lặng một lúc rồi nói:

"Như thế cũng rất tốt."

Vệ Lăng Dương nhìn Từ Gia ngồi trên băng ghế, ngước đầu bình tĩnh nhìn trời đêm đen kịt, giọng điệu tuy bình thản, nhưng trên người lại có thêm cảm giác tịch mịch lẫn bất lực khôn kể, hơi giống tình trạng sau khi ba mẹ vừa ly hôn ngày trước, không cần đoán cũng biết Từ Gia nhất định không thoải mái như những gì cậu nói.

Tuy công việc ba hắn cũng bộn bề, mọi việc trong nhà đều do mẹ xử lý, nhưng bất kể thời thơ ấu hay hiện tại, gia đình Vệ Lăng Dương khá là hạnh phúc, cho nên hắn không cách nào có cùng cảm nhận với Từ Gia.

Lại nói hắn vẫn luôn không có thiện cảm với Khương Yến, cho rằng nếu cô đã giành được quyền nuôi nấng Từ Gia, vậy thì phải gánh vác cho tròn trách nhiệm một người làm mẹ, nhưng cô không có, thời gian cô làm bạn cạnh Từ Gia còn chẳng nhiều bằng hắn, Từ Gia cần gì hắn còn rõ hơn Khương Yến, mà nay Khương Yến lần nữa xây dựng tổ ấm, không thể nghi ngờ lại là một tầng đả kích khác đối với Từ Gia.

Chẳng qua không sao cả, thứ Từ Gia khuyết thiếu, hãy để hắn bù đắp.

Nghĩ thế, Vệ Lăng Dương không tiếp tục thảo luận vấn đề cậu có ổn hay không nữa, hắn vẫy vẫy tay, chỉ ghế cậu:

"Cậu nhích sang bên cạnh chút đi."

"Làm gì?" Từ Gia quay đầu nhìn hắn, lập tức nhận ra hắn muốn sang đây, "Cậu lại muốn trèo tường nữa à."

"Gì mà trèo tường, dùng từ lung tung." Vệ Lăng Dương chống một tay lên mép ban công, một chân đã giẫm lên đó, lại thúc giục, "Mau nhường mau nhường, để anh đây qua an ủi cậu."

Từ Gia nhìn tư thế hắn cứ như người nhện, dở khóc dở cười:

"Dù cậu muốn sang đây, bộ không thể đi cửa chính sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!