Chương 3: Giống công chúa nhỏ

Lần này Hà Mẫn Ngọc dẫn Vệ Lăng Dương sang chủ yếu là để xin lỗi, giải quyết xong, cô không quấy rầy thêm nữa, liền mang Vệ Lăng Dương rời Khương gia.

Trên đường về, Hà Mẫn Ngọc nhìn con trai đằng trước hai bước nhảy nhỏ ba bước nhảy lớn, không khỏi đau đầu càm ràm mấy câu, bảo hắn đừng tùy tiện giỡn hớt cả ngày, rảnh thì ở nhà đọc sách luyện chữ nhiều thêm.

"Con làm xong bài tập rồi mà, hôm nay con còn viết một quyển chữ mẫu nữa ấy. Mẹ xem, ngón tay con viết muốn cong luôn rồi này." Vệ Lăng Dương ngừng bước, xoay người đưa tay cho cô xem, nghiêm túc tỏ vẻ không phục với lời mẹ mình, hôm nay người ta làm hết bài tập mới ra ngoài chơi mà.

"Ngón tay kia của con bị cong là do trước đây con té, còn có mặt mũi lấy ra khoe nữa à, không biết xấu hổ ư." Hà Mẫn Ngọc tức giận nhìn hắn, "Còn nữa đây là tay trái, con dùng tay trái viết chữ?"

"Hai tay con đều viết được, hôm nay dùng tay trái, ngày mai lại dùng tay phải, mỗi ngày một tay." Vệ Lăng Dương mặt dày bịa chuyện, "Con lợi hại không?"

"Rồi rồi rồi, con lợi hại nhất." Hà Mẫn Ngọc buồn cười dùng ngón tay xỉa đầu hắn, không biết tính hắn giống ai mà mặt dày không giới hạn.

"Hì hì." Vệ Lăng Dương cợt nhả ôm tay cô, cò kè mặc cả: "Ngày mai con cùng bọn Chu Tử Dao ra bờ sông chơi được không? Con nghe nói sông ấy có thể bắt được cá chạch, con bắt về cho mẹ hai con để nấu nhé!"

"Còn bắt cá chạch, con đừng để bị nước cuốn trôi là đội ơn rồi, ngày ngày không lo học mà cứ muốn chạy ra ngoài." Hà Mẫn Ngọc tức giận nói, nhớ lại dáng vẻ ngoan ngoãn vừa rồi của Từ Gia, lại nhìn con mình ngày nào cũng lo chơi, phơi nắng đến độ da đen như khỉ, nhịn không được cảm thán một câu, "Con xem Từ Gia nhà bà Khương nghe lời biết bao, trông trắng trẻo mịn màng, còn con phơi nắng thành dạng gì, nhà ta chưa có ai đen bằng con đâu."

Thật ra Vệ Lăng Dương không quá đen, nhưng nếu đem ra so sánh thì Từ Gia trắng hơn nhiều lắm, mà trẻ con ghét nhất nghe ba mẹ dùng con nhà người ta dạy dỗ mình, Vệ Lăng Dương cũng không ngoại lệ, dù Từ Gia có trắng cỡ nào cũng không trở thành ngoại lệ.

Đúng lúc đi lên lầu ba, lão đại hắn bèn không vui hừ một tiếng, nói: "Con qua chơi với Chu Tử Dao", liền nhanh chân chạy sang nhà Chu Tử Dao.

Vệ gia ở lầu bốn, nằm trên Chu gia một chút. Trước đây khi ba Vệ còn chưa ra khơi làm ăn thì ở cùng một đơn vị với ba Chu, quan hệ hai nhà không tệ, sau khi Vệ gia chuyển sang đây, hai nhà lại càng thân hơn, mà Vệ Lăng Dương và Chu Tử Dao còn học cùng lớp, hai đứa chơi cùng nhau, thường xuyên chạy lên chạy xuống rủ nhau đi chơi, thỉnh thoảng mệt mỏi ngủ tại nhà đối phương cũng là chuyện thường.

Nhìn hắn chạy đi, Hà Mẫn Ngọc không đuổi theo, một mình lên lầu.

Vệ Lăng Dương vừa vào Chu gia đã được mẹ Chu tiếp đón nhiệt tình, quà ăn vặt như kẹo, bánh bích quy đầy ắp túi nhỏ, chào hỏi ba mẹ Chu xong, hắn không nói hai lời liền đi thẳng vào phòng Chu Tử Dao.

Chu Tử Dao vừa nghe tiếng Vệ Lăng Dương ngoài hành lang đã nhanh trốn về phòng, bởi vì hồi chiều ăn cơm ở Vệ gia, nó miệng rộng không cẩn thận làm lộ chuyện Vệ Lăng Dương đụng ngã người ta, hiện giờ Vệ Lăng Dương nhất định đến tìm nó tính sổ.

Hai người từ lớp một đã cùng lớp với nhau, thân thuộc nhau cỡ nào, Chu Tử Dao núp chỗ nào Vệ Lăng Dương đều biết, vừa khóa cửa liền kéo lê người đang trốn dưới gầm giường ra.

"Ây ây! Mông vỡ thành bốn cánh hoa luôn rồi!" Chu Tử Dao kêu khóc.

"Ai bảo cậu miệng rộng!" Vệ Lăng Dương mắng.

"Anh ơi em sai rồi!"

Vệ Lăng Dương xử lý Chu Tử Dao xong, tâm trạng tốt hơn nhiều, sau đó móc toàn bộ đồ ăn vặt ban nãy mẹ Chu nhét vào túi mình đưa nó, hắn không thích quà vặt, càng không thích ăn đồ ngọt, mỗi lần mẹ Chu cho phần lớn đều vào bụng Chu Tử Dao.

Chu Tử Dao đang độ thay răng, vì để đứa con thay răng cho tốt, mẹ Chu nghiêm cấm nó ăn đồ ngọt, thỉnh thoảng nó muốn ăn kẹo đều phải báo cáo, đột nhiên giờ được nhiều đồ ngon, nó liền mặc kệ Vệ Lăng Dương có đánh mông trứng mình thành bốn cánh hoa hay không, vừa xé bịch bánh bích quy liền ăn, vừa ăn vừa hỏi:

"Dương Dương, ban nãy có bị dì Mẫn đánh không?"

"Không có." Tuy Vệ Lăng Dương bị dạy dỗ mấy câu, lại bị ép đến Khương gia xin lỗi, thế nhưng Hà Mẫn Ngọc thực sự không đánh hắn.

"Không đánh?" Chu Tử Dao ngừng ăn bánh, quay đầu xác nhận, "Dì Mẫn không đánh cậu thiệt ư?"

"Không đánh mà."

"Không đánh vậy cậu đánh tớ làm gì hả?!"

Chu Tử Dao nghe xong liền giận, quẳng bánh đi đã muốn động thủ, còn chưa đụng tới Vệ Lăng Dương đã bị Vệ Lăng Dương đè xuống đánh một phát.

Mông trứng vinh quang nứt ra thành năm cánh hoa.

"……" Chu Tử Dao nhặt bánh bích quy về, rưng rưng nhét vào miệng, ăn xong mới tiếp tục hỏi, "Người hôm nay cậu đụng là ai vậy?"

"Đứa bé nhà Khương gia gia." Vệ Lăng Dương dùng máy chơi game của Chu Tử Dao chơi trò rắn tham ăn, nghe nó hỏi thế bèn thuận miệng đáp.

"Cháu trai của Khương gia gia sao? Trông thế nào?" Chu Tử Dao hỏi, hôm nay lúc Vệ Lăng Dương đụng vào người ta, nó đã hoảng sợ ôm mông chạy, ngoài ông Khương, những thứ khác kể cả con người nó cũng không thấy rõ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!