Biên tập: Thiên Duyên
_____
Quần áo Vệ Lăng Dương và Từ Gia đa số đều là đồ thể thao, tới lầu 4, Từ Gia theo quán tính đi sang tiệm bán đồ thể thao, Vệ Lăng Dương lập tức kéo cậu sang cửa hàng quần áo tự thiết kế tên là "Cách điệu", nói cho vang chính là thay đổi phong cách.
"Cách điệu" bán quần áo thịnh hành của giới trẻ, phong cách đơn giản với chủ đạo màu lạnh, vị trí cửa hàng hơi khuất, nên người qua lại không nhiều, lần đầu Vệ Lăng Dương và Từ Gia tới đây, không ngờ lại gặp người quen trong đấy.
Thật ra cũng không tính là người quen, bọn họ chỉ gặp đối phương một lần, cùng nhau chơi chèo thuyền vượt thác, chính là Cận Hạo.
Cận Hạo chống một tay trên bàn thu ngân, tay còn lại nhàm chán xoay bút máy, thấy hai người vào thì ngạc nhiên, ba người nhìn nhau hai giây, hắn chào hỏi trước tiên:
"Nha, thật trùng hợp."
"Thật trùng hợp." Từ Gia cũng bất ngờ lắm, lịch sự đáp lời.
"Cận Hạo? Sao cậu lại ở đây?" Vệ Lăng Dương hỏi.
"Làm thêm ngoài giờ." Cận Hạo nhìn hai người, khóe miệng cong lên, "Các cậu đúng là như hình với bóng ha."
"Chứ sao." Vệ Lăng Dương không nghe ra ẩn ý trong lời y, tùy tiện trả lời, cùng Từ Gia sang một bên lựa quần áo.
Hiện giờ đã là cuối tháng 9, sau khi vào tháng 10 H thị sẽ bắt đầu chuyển lạnh, trước mắt các cửa hàng quần áo đã trưng bày trang phục mùa thu, còn quần áo mùa hè được giảm giá toàn bộ.
Cận Hạo thấy hai người vừa đi vừa xem, lên tiếng nhắc nhở:
"Trang phục hè hiện giờ giảm 32%, còn quần áo mùa thu lẽ ra không giảm, nhưng xem như chỗ quen biết, tôi hữu tình giảm 10%, thấy bộ nào được thì nói với tôi."
"Không thành vấn đề." Vệ Lăng Dương ra dấu "OK", đi dạo một hồi, chọn hai cái áo thun cùng kiểu khác màu rồi cùng Từ Gia đi thử.
Hà Mẫn Ngọc và bà Khương đều rất thích mua quần áo cho hai người, phần lớn trang phục mua cho Từ Gia và Vệ Lăng Dương đều cùng kiểu, hai người mặc đồ giống nhau từ nhỏ tới lớn, quen rồi sẽ không thấy có gì kỳ, nhưng trong mắt Cận Hạo lại có thêm chút hàm ý khác biệt.
Thay áo xong, Vệ Lăng Dương kéo cổ áo, ngắm nghía bản thân một phen, còn không biết ngại mà rằng:
"Quả nhiên đẹp trai mặc gì trông cũng đẹp. Gia Gia, cậu thấy được không?"
"Da mặt cậu quá dày." Từ Gia lắc đầu, ngoài mặt làm như không dám gật bừa, nhưng trong lòng rất tán đồng lời hắn nói, Vệ Lăng Dương có vóc người cao, ngoại hình cũng đẹp trai, quả thật mặc gì nhìn cũng đẹp.
"Quả thật không tệ." Cận Hạo nửa tựa lên bàn thu ngân, vô cùng chuyên nghiệp đẩy mạnh tiêu thụ, "Trang phục hè thanh lý giá đặc biệt, một áo giảm 32%, mua hai áo giảm 35%, qua tiệm này sẽ không còn đồ như vậy nữa. Quý khách có muốn mua không?"
"Đẹp không?" Vệ Lăng Dương quay đầu hỏi y.
"Đẹp." Cận Hạo gật đầu, lại bỏ thêm một câu, "Các cậu mặc vào trông như đồ tình nhân vậy."
"……" Từ Gia nghe xong lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, đối diện đôi mắt đầy ý cười kia, phát hiện bên trong ngoài ý đồ trêu chọc ra thì còn có hàm súc khác mà cậu xem không rõ.
Vệ Lăng Dương không có tâm tư mẫn cảm như Từ Gia, còn không thèm để ý nói:
"Hai đứa tôi xem như mặc đồ tình nhân mà lớn lên, chúng tôi là anh em tốt đó."
"Vậy sao, thế xem như là thanh mai trúc mã rồi." Cận Hạo hiểu ý gật đầu, sau đó đổi đề tài, "Muốn xem trang phục mùa thu không?"
"Xem chứ."
Vệ Lăng Dương lôi kéo Từ Gia đi xem đồ, cuối cùng chọn hai cái áo nỉ có mũ cùng kiểu, lúc thanh toán Từ Gia ngăn Vệ Lăng Dương trả tiền chung cho cả hai, bảo Cận Hạo tách riêng hóa đơn.
Cận Hạo xuất hóa đơn, lại làm thẻ thành viên cho hai người, gấp áo bỏ vào túi giấy rồi đưa cho bọn họ.
Hai người cảm ơn hắn, sau đó cầm áo rời khỏi tiệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!