Chương 24: (Vô Đề)

Biên tập: Thiên Duyên

_____

Dưới góc phải thư tình viết một cái tên —— Tề Gia Bảo.

Vừa nhìn liền biết đây là tên nam sinh, không chỉ thế, chủ nhân cái tên này Vệ Lăng Dương cũng quen.

Trong đầu hiện lên gương mặt tròn tròn, sắc mặt Vệ Lăng Dương lúc này thực sự một lời khó nói hết, hắn nhìn chằm chằm cái tên này ước chừng mười giây, sau đó lật xem nội dung thư tình.

Từ Gia:

Xin chào, mạo vị viết cho cậu lá thư này …

"… Mạo vị(1)?" Vệ Lăng Dương vừa nhìn chữ đầu đã thấy viết sai, nhịn không được bật cười, "Ngay cả viết sai cũng không kiểm tra, mẹ nó buồn cười vừa thôi?!"

(1) : mạo vị; : mạo muội, ở đây Tề Gia Bảo viết nhầm bộ nhật () thành bộ khẩu ()

Mở đầu thư tình đều là lời cầu xin Từ Gia đừng giận vì bức thư mạo muội này của hắn, sau đó là chân tình bảo rất thích Từ Gia, muốn tỏ tình làm bạn với Từ Gia, lặp lại nhiều lần khắp trang giấy.

Nếu đối phương là nữ sinh cũng thôi, cố tình lại là nam sinh, Vệ Lăng Dương không khỏi cảm thấy không đành lòng nhìn thẳng:

"Ai thèm làm bạn với mày chứ, hừ."

Nhận thư tình đối với Từ Gia là chuyện cơm bữa, nhưng thư tình của nam sinh vẫn là lần đầu, ít nhất trong phạm vi hiểu biết của Vệ Lăng Dương thì là lần đầu, phản ứng đầu tiên của hắn là người này hết việc đi đùa giỡn Từ Gia, nghĩ thế, hắn đột nhiên thấy ngứa tay, muốn tìm người thả lỏng gân cốt, tốt nhất là chủ nhân của bức thư tình này, để đối phương biết người nào không nên trêu chọc.

Nghĩ tới đây, hắn liền ngồi không yên, cầm thư tình đứng dậy chuẩn bị đi, quay người đã thấy Từ Gia đứng ngay cửa.

Từ Gia vừa tắm xong về, trên người mặc áo ngủ rộng thùng thình, cầm khăn mặt đi tới, lên tiếng hỏi:

"Cậu tới khi nào?"

Lúc nhìn thấy Từ Gia, Vệ Lăng Dương theo bản năng nhét thư tình vào túi quần rồi mới trả lời cậu:

"Vừa tới."

Từ Gia phát hiện động tác hắn, nhìn miệng túi quần hắn, khó hiểu hỏi:

"Cậu giấu gì đó?"

"Khăn tay, tớ có thể giấu gì?" Vệ Lăng Dương không muốn cho cậu biết sự tồn tại của lá thư kia, qua quýt tìm cớ, sau đó đổi đề tài, "Phải rồi, mẹ tới bảo tớ mang đôi giày qua cho cậu, cậu thử xem vừa chân không." Nói xong liền cầm hộp giày trên kệ xuống, kéo Từ Gia ngồi xuống ghế dựa bên cạnh.

"Sao dì Mẫn lại mua đồ cho tớ?" Từ Gia nhập hộp mở ra.

Bên trong là đôi giày chơi bóng Nike màu trắng, đáy giày kết hợp giữa đỏ và đen, bên trong thân giày có đường vân màu xám, bên ngoài là chữ Nike màu đen, kiểu dáng đơn giản mà tự nhiên, giá cả chắc cũng không rẻ.

"Hôm nay không phải ba tớ về sao? Hai người họ đi shopping nên mua cho tụi mình đó." Vệ Lăng Dương nói xong liền chìa chân mình ra, bảo cậu xem giày hắn, "Đây là của tớ, thế nào, đẹp trai không?"

Giày trên chân Vệ Lăng Dương cũng cùng hiệu với Từ Gia, có điều màu của hắn là màu đen, dây giày cùng nhãn hiệu màu đỏ, màu sắc phối hợp trông khiêm tốn nhưng mang cảm giác ngạo mạn, khá tương xứng với tính cách Vệ Lăng Dương.

Mỗi khi Vệ Lăng Dương đến nhà tìm Từ Gia vào buổi tối, phần lớn hắn đều mang quần cộc và dép lê, hôm nay lại mặc áo và giày chơi bóng, vừa nhìn liền biết có giày mới nên tới quét cảm giác tồn tại.

"Đồ tự luyến." Từ Gia bật cười, quan sát trang bị toàn thân hắn, "Cậu mặc thế này là muốn đi luyện bóng ư?"

"Đâu có." Vệ Lăng Dương vẫn giữ nguyên tư thế nhấc chân, "Tới cho cậu xem trang bị mới thôi, cậu còn chưa trả lời đâu, thế nào?"

"Giày không tệ, tớ không có gì để phát biểu." Từ Gia nhìn chân hắn đong đưa trước mặt mình, thế là dùng chân hất chân hắn ra, "Có chuyện thì nói, không có thì bớt làm tớ chướng mắt."

"Này, cậu vậy mà ghét bỏ kẻ đẹp trai mê người như tớ." Vệ Lăng Dương vươn tay giữ chặt vai cậu dùng sức lắc lắc, "Chướng con mắt nào của cậu, nói nghe thử coi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!