Biên tập + Beta: Thiên Duyên
_____
Vệ Lăng Dương chuẩn bị đầy đủ, ngoài mùng và xịt chống muỗi thì còn mang về thêm bốn gậy trúc. Hắn vào ký túc xá, Phùng Nhuệ ngủ giường gần cửa thấy thế bèn hỏi:
"Ông cầm gậy trúc làm gì đó, định đánh ai à?"
"Đúng, đánh ông trước." Vệ Lăng Dương nói xong, thuận tay gõ gậy trúc lên lan can chân giường gã.
"Đm, đánh người kìa!" Phùng Nhuệ xé gọng la lên, đúng lúc thấy mùng trong tay Vệ Lăng Dương, "Trên tay ông là gì đó? Mùng?! Ông vậy mà đi mua mùng?!"
Lời gã hấp dẫn chú ý của mọi người, ánh mắt đồng loạt phóng về phía Vệ Lăng Dương.
Vệ Lăng Dương không để tâm, đi tới giường Từ Gia ném gậy trúc lên, sau đó hắn cũng leo lên.
Lúc Từ Gia rửa mặt xong, Vệ Lăng Dương đã cắm gậy trúc vào bốn góc sắt rỗng ruột trên giường, thấy vậy cậu sửng sốt, đi sang hỏi hắn:
"Cậu làm gì vậy?"
"Giăng mùng cho cậu." Vệ Lăng Dương nói rồi đưa chai xịt chống muỗi vừa mua cho cậu, "Cho cậu thoa này."
Giữa trưa Vệ Lăng Dương ra ngoài nhưng không nói gì, Từ Gia cũng không biết hắn đi làm gì, không ngờ hắn mua xịt chống muỗi và mùng cho mình, nhất thời làm Từ Gia sững sờ, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, cảm thấy không có gì bất ngờ, tuy tính cách Vệ Lăng Dương tùy tiện, song tốt với mình là không thể nghi ngờ.
Chu Vu ở giường dưới ngồi dậy, tay bám lên giường Từ Gia, nhô lên nhìn Vệ Lăng Dương:
"Cậu đúng là lợi hại, thế mà biết ra ngoài mua mùng, sao tôi lại không nghĩ đến nhờ?"
"Vì cậu da dày, muỗi đốt không nổi." Vệ Lăng Dương vừa nói vừa dùng dây thừng cố định bốn gậy trúc, sau đó mở mùng treo lên cho Từ Gia.
"… Vệ Lăng Dương, miệng cậu thật độc." Chu Vu càu nhàu, thả tay xuống giường rửa mặt.
Nghe Vệ Lăng Dương đâm chọc Chu Vu, đáy mắt Từ Gia hiện ý cười, đặt thuốc chống muỗi trên giường, sau đó leo thang, cầm bên kia mùng giúp Vệ Lăng Dương giăng, lại phát hiện hắn chỉ mua có một cái mùng, liền hỏi:
"Sao chỉ mua một cái, của cậu đâu?"
"Chỗ cậu nằm, muỗi không đốt tới tớ đâu." Vệ Lăng Dương nói như lẽ đương nhiên, lại lắc lắc gậy trúc, xác định đã cột chắc rồi mới ngừng tay.
"……" Từ Gia không biết phải đáp lại lời hắn như nào, đúng là có cậu ở đây thì muỗi không tới đốt Vệ Lăng Dương, vô cùng tà môn, Vệ Lăng Dương từng nói cậu dùng còn tốt hơn cả nhang muỗi.
Sau khi treo mùng xong, đêm đó quả thật Từ Gia không còn bị muỗi cắn nữa, tuy vẫn chưa quen tiếng ngáy trong phòng ký túc, nhưng Từ Gia đã ngủ ngon hơn so với lúc mới tới.
Thời gian một tuần trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã tới thứ sáu.
Tiết cuối cùng chiều thứ sáu là môn thể dục, giáo viên thể dục là một người đàn ông trẻ tuổi khôi ngô, vừa khai giảng tuần đầu tiên, giáo viên thể dục không yêu cầu học sinh vận động môn thể thao nào, sau khi tập hợp xong liền cho phép mọi người tự do hoạt động.
Bàn bóng bàn được đặt dưới bóng cây, vị trí vô cùng thuận lợi dưới cái nắng của tháng 9, tập hợp xong, bạn học nữ chạy thẳng tới khu mình muốn chiếm trước ưu thế, một phần nam sinh chơi bóng bàn với nữ sinh, một phần nhỏ chọn sân bóng rổ rộng lớn.
Mặc dù Nhất Trung là trường cấp 3 tốt nhất H thị, nhưng ở năm 2004, điều kiện vẫn còn có hạn, cả trường chỉ có một sân bóng rổ.
Ngoài lớp 10-1 bọn Vệ Lăng Dương ra thì còn hai lớp cũng học tiết thể dục hôm nay, trong đó là lớp 10-5 và lớp 11-6.
Lớp 11 tới muộn, một hai lớp 10 đã chiếm nửa sân bóng, sân bãi có hạn, người càng nhiều càng không tránh khỏi tranh chấp.
Học sinh lớp 11 cho rằng lớp 10 mới đến, mà người mới phải biết tuân thủ quy củ, nhường sân lại cho lớp 11 tiền bối, nói thẳng ra là muốn bọn Vệ Lăng Dương đang chiếm nửa sân nhường sân lại, qua dùng chung với lớn 10-5 bên kia.
Đương nhiên Vệ Lăng Dương đời nào đồng ý, hắn không phải người keo kiệt, nếu đối phương đề nghị gia nhập cùng chơi bóng với bọn họ, hắn nhất định bằng lòng, nhưng không nói hai lời bắt họ nhường sân thì lại là chuyện khác. Hắn đứng yên không nhúc nhích, lập tức hỏi người đứng đầu phe kia:
"Dựa vào cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!