Sau khi nó bợ đống thùng đồ xuống xong. Nó hơi ngạc nhiên vì bên cạnh phòng người hầu ở ko còn cái cửa phòng nào cả ngoài cửa sân: "anh ta định ình ở ngoài sân sao?"
"Hahaahaaa, thế nào! Vừa lòng cô chứ. Rộng rãi thoáng mát haha" nghĩ rồi, thiên tử đi lên lầu
4 giờ chiều
~
- Tụi tao về rồi này!!_ tiếng của Vũ Phong
- Chào_ Thiên Tử xuống uống nước_ công ti mày?
- Họp tí về chuyện linh tinh nước ngoài_ Vũ Phong
- Thiên Băng tới rồi àh?_ Gia Kiệt
- Sao biết?_ Thiên Tử ngạc nhiên
- Sao tụi này lai không biết được! Chỉ có mùi vị lạnh lùng, dịu dàng của cô bé mới có thể xua đi không khí u ám trong nhà này_ Vũ Phong giả thích
"Lạnh thì có! Nhưng dịu dàng? Bộ có hả?" Thiên Tử suy nghĩ trong ngây thơ
- Ủa, em ấy đâu?_ Vũ Phong
*****
Thiên Tử đưa mắt lia vào bức tường có cánh cửa sân và cánh cửa phòng của những người hầu.
Sau 5 giây suy nghĩ, Gia Kiệt mới nhăn mặt
- Thiên Tử!_
- Gì_
- Mày cho Thiên Băng ở ngoài sân hả?_ Gia Kiệt hỏi
- Cái gì!_ Vũ Phong ngạc nhiên
- Chuẩn_ Thiên Tử ngồi xuống sofa
- Sao mày làm thế?_ hai anh kia đứng phắt dậy
- Không biết! Chắc giờ cô ta cuốn gói về nhà rồi_ Thiên Tử nhún vai
Vũ Phong đập mạnh tay xuống bàn thì..
Soạt..
~ (tiếng cửa mở)
Nó bước vô với bộ mặt ngu ngơ có chút lạnh nhạt. Khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, trên vai nó hình như đang rĩ chút máu (tại có màu đỏ đỏ) thấm trên chiếc áo phông trắng đen sọc.
- Em?_ Gia Kiệt
- Nhóc?_ Vũ Phong
- Cô?_ Thiên Tử
- Máu?_ đồng thanh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!