Chương 23: (Vô Đề)

2 ngày sau..(2 ngày trc là thứ sáu thứ bảy, hôm nay là chủ nhật)

Mấy bửa nay Leo, nó, Min, Yu lôi mềm gối ra ngoài hiên ngủ át (giống tg) Lâu lâu nó ư ư một tiếng là tự động có người quay qua ôm chặt nó. Ấm ức nhất Leo, anh bị đá ra ngoài không cho tới gần nó. Tuy vậy hôm chủ nhật, nửa đêm nó thức dậy lôi gối qua ôm Leo ngủ ( em gái dễ thương dễ sợ, ai mún có em gái giống nó hông)

Lúc chuẩn bị quay về

- Băng Băng àh! bảo trọng, nhớ ún ăn (ăn ún bà ơi) đầy đủ_ Min nói

- Tục Tưng iu vấu! Tục Tưng thượng lộ bình an, yêu tục tưng nhất_ Yu nói rồi ôm Thiên Băng chặt cứng

- Biết rồi mà! Mấy bà đi Anh mà làm như tui đi vậy đó_ Thiên Băng cười

- Leooo!!_ Yu lại hét lên

- Hả? Mặt anh dính gì àh... hự_ Leo vì ngắm Thiên Băng cười.. vấp ngã@@

- Cho anh chừa này! Cái tội mê gái_ Yu nói

- Con này! Mày phải em tao ko thế_ Leo

Bleeeeehh_ Yu lè lưỡi

Min với nó thì lắc đầu cười chịu thua

Sau khi đưa nó lên trực Thăng bay về, 3 anh em còn lại cũng đường ai nấy đi.

Tại nhà của 3 caca 7F

- Ê, ai mà đẹp thế_ thằng 1

- Tao có mắt thằng ngu_ thằng 2

- Bạn gái của Tử Ca àh_ thằng 1

- Sa vào Tử Ca là bị lừa rồi! Tội nghiệp_ thằng giữ cổng 2

- Mà Phong Ca cũng sát gái. Hông lẽ là của ca ấy_ thằng giữ cổng 1

- Ai biết mày_ thằng giữ cổng 2

Thiên Băng chả quan tâm, nó đi thẳng đến chổ cửa bấm chuông. Chuông thì cao, chiều cao thì khiêm tốn. Nó phải nhảy lên nhảy xuống cố gắng bấm cái chuông.

- Cực khổ thế cơ àh?_ một giọng nói lạnh lùng vang lên

Nó ngừng lại, nhìn người đang nói. Là Thiên Tử? Hắn đang cười khinh cô

Lúc ở trường, Thiên Tử đã thay đổi chút gì đó về phẩm chất tốt của nó. Khi tới nhà Ngũ ca, anh lại nghĩ nó ăn vạ hết Bi(Phó bang chủ Death) rùi tới hot boy của trường (Lâm Kiện An) và bây giờ là caca của 7F.

* Lúc trước khi cha Thiên Tử ****, mẹ anh đã bỏ anh lại và nói: "Tao nói ày biết, mày là con hoang. Tao chỉ mún gia tài của ông cha mày thôi. Ổng đi rồi, mày cũng hết tác dụng." Từ đó đến nay, anh chưa bao giờ tin tưởng vào phụ nữ

- Cho.. tôi vô_ nó nói

- Mắc mớ gì chứ. Nên nhớ, bát ca và tam ca là người đồng ý. Không phải TÔI!!_ nói rồi, Thiên Tử đi vào trong. Bỏ nó ở đó

Nó ngồi bệt xuống trước cửa, lấy điện thoại ra điện

"Cho tôi mua.... bla bla bla... Trong 60 phút" (nó hiền! thường thường mấy đứa giàu mua đồ toàn 15 phút trở xuống)

Sau hai tiếng đồng hồ dưới nắng trưa gay gắt, Thiên Tử nhìn ra ngoài cửa xem nó thế nào. Không như dự đoán của anh, nó đã bỏ đi. Thiên Tử bổng thấy hơi thất vọng rồi chấn tỉnh lại, anh cười nhạt "đều giống nhau"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!