Chương 7: Bầy chuột

Khi bầu trời dần tối, gió trong rừng núi về đêm càng mạnh. Ứng Trầm Lâm mạo hiểm tiến sâu hơn, vào khu vực này ba km, đã tiến vào khu vực sâu của bản đồ Banout, cơ giáp tự tái hiện bản đồ hiển thị [Cảnh báo thâm nhập], nhưng anh đã tắt đi, súng laser trong tay đang nhỏ mấy giọt máu tươi.

Trong tầm nhìn của Cơ giáp, một con chuột với hàm răng sắc nhọn đang nhìn chằm chằm với con mắt đỏ thẫm, sau khi thấy Ứng Trầm Lâm chém bay đầu đồng loại của nó liền quay đầu bỏ chạy về phía bên ngoài khu ô nhiễm Banout.

[ Thông báo khẩn cấp từ Cục quản lý khu vực ô nhiễm Banout: Một nguồn ô nhiễm đột biến đã được phát hiện trong khu vực. Các cơ giáp sư vẫn còn ở sâu trong khu vực ô nhiễm, yêu cầu sơ tán ngay lập tức!! ]

Thông báo khẩn chỉ nhấp nháy hai lần trước khi bị gián đoạn bởi từ trường hỗn loạn, chuyển thành tín hiệu tút tút.

"Vấn đề nguồn ô nhiễm, đột biến ít nhất là cấp A."

Ứng Trầm Lâm: "Vùng bên ngoài không thể kiếm đủ quặng Lục Bích nên mình chưa thể đi được, phải vào sâu hơn xem sao."

Bên trong buồng lái chật hẹp chỉ có mỗi mình anh còn thần kinh kết nối thì chẳng có phản hồi nào cả.

Ứng Trầm Lâm cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ màu đỏ đen đeo trên cổ.

Chiếc vòng cổ cơ giáp đã rơi ra khỏi áo anh không một tiếng động.

Đi cùng với anh không phải là cơ giáp cấp S [Uyên] đồng hành với anh nhiều năm, một cơ giáp hạng B bình thường không có chút trí năng nào, mọi hành động đều đến từ mệnh lệnh trực tiếp của cơ giáp sư.

"Quên mất, hiện giờ không phải là cậu."

Điều khiển cơ giáp và giao tiếp bằng trí thông minh đã là một thói quen đã khắc sâu vào trí nhớ của anh.

Ứng Trầm Lâm chẳng đuổi theo con chuột răng nhọn đang bỏ trốn, anh khẽ nâng tay phải lên.

Một cảm giác mệt mỏi có chút chua chát lan dọc theo dây thần kinh của anh, khiến tay phải cầm vũ khí của anh cảm thấy đặc biệt nặng nề, cảm giác mệt mỏi khi điều khiển cơ giáp so với ngày trước nhanh hơn rất nhiều.

Nhưng còn chưa đến mức kiệt sức.

Có lẽ mức độ sử dụng tinh thần của anh khi điều khiển cơ khí tương đối yếu, nhưng tinh thần kém cũng có thể coi là một chuyện may mắn. Trong khu vực ô nhiễm thực vật biến dị rất nhạy cảm với tinh thần lực, sinh vật đột biến sẽ không cảm ứng được anh, cho đến giờ loài mạnh nhất mà anh đụng gặp phải mới chỉ là con chuột răng nhọn kia.

Nguy hiểm tạm thời đã được bài trừ, Ứng Trầm Lâm tìm một nơi an toàn rồi ngắt kết nối tinh thần, lấy ba lô từ góckhoang điều khiển ra, đúng giờ tiêm thuốc. Sau khi làm xong, hắn mới quan sát lại bản đồ các tuyến đường và ngưỡng ô nhiễm được ghi lại trên đường đi.

Càng đi sâu vao Banout thì cấp độ nguy hiểm ngày càng cao, từ rìa ngoài tiến vào đến bây giờ, ngưỡng ô nhiễm đã vượt từ 1240 đến mức 2310, vượt quá giá trị tối đa từng được ghi nhận, này quả nhiên là không bình thường.

Ứng Trầm Lâm tắt đi đến từ ô nhiễm khu quản lý cục thông tri, sức mạnh tinh thần cấp A dư đủ để điều khiển cơ khí cấp B, chỉ là sự thiếu hụt sức mạnh tinh thần rất trầm trọng, với thời gian nghỉ ngơi, giới hạn của anh ấy ở khu vực ô nhiễm như vậy là 2 ngày.

Trong 2 ngày, phải kiếm đủ khoản trước khi rời đi.

Ứng Trầm Lâm nhìn xa hơn vào khu vực ô nhiễm Banout, anh quyết định vẫn đi vào.

Càng vào sau càng có thêm những mối nguy hiểm không thể xác định, nhưng tài nguyên cũng phong phú đa dạng hơn nhiều. Ví dụ như quặng Lục Bích pử bên ngoài rất khan hiếm, nhưng khi đã vào khu vực bên trong mỗi km đều có thể nhìn thấy dấu vết. Dấu hiệu kỳ quái cũng ngày càng nhiều, đặc biệt nguồn là vật liệu quặng năng lượng, gần như có thể nhìn thấy dấu vết của những lỗ khoan trên mặt đất ở bên cạnh.

Một hai cho có có thể cho là trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng càng tiến vào sâu những lỗ thủng ngày càng dày đặc thì phải giải thích thế nào, mà nguồn tài nguyên ở những chỗ đó thì chẳng có là bao, như thể bị thứ gì đó quét qua, chỉ để lại một đống đất đá lộn xộn.

Ứng Trầm Lâm đang suy nghĩ, bỗng nhiên chú ý tới tiếng vang cách đó không xa.

Anh ta ngay lập tức lui về sau, chú ý trong tầm nhìn của radar bỗng xuất hiện mấy cái cơ giáp đang tiến gần đến, theo sát phía sau họ là vô số đèn cảnh báo màu đỏ.

Lúc này, tín hiệu SOS khẩn cấp cũng hiện lên trên màn hình radar của anh.

Ứng Trầm Lâm: "......?"

-

Nick cùng với bạn bè đã mão hiểm tiến sâu hơn vào khu Banout, vì muốn thử nghiệm cơ giáp cấp A mới của mình. Tuy nhiên, gần đây tình hình ở khu ô nhiễm Banout rất bất ổn, dọc đường đi bọn họ đã gặp phải rất nhiều cuộc tấn công, và giờ thì cơ giáp đều nhuốm đầy máu.

Càng đi dâu vào khu vực Banout ô nhiễm càng tăng cao, sự nhiễu loạn từ trường sẽ càng lớn hơn gây ảnh hưởng đến nhận biết phương hướng của cơ giáp chưa kể sẽ làm tiêu tốn rất nhiều nguồn năng lượng, nên không thể duy trì di chuyển trong thời gian dài được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!