Chương 6: Đột biến - Khu Vực Ô Nhiễm Banout

Thiên Lang tinh có khí hậu dễ ​​chịu hợp lòng người với những cơn gió mùa thu mát mẻ.

Ứng Trầm Lâm về đến khách sạn để nghỉ ngơi thì đã là buổi tối, trì hoãn ở căn cứ KID mất một lúc, khi rời đi Quý Thanh Phong cùng Lâm Nghiêu đã trao đổi số điện thoại liên lạc với anh. Lần này tới Thiên Lang tinh không mang theo nhiều hành lý lắm, một số hành lý có thể nén và truyền đi thì đã được chuyển đến khách sạn, còn lại là thiết bị máy móc không thể nén được.

"Thấy cậu ba chân bốn cẳng chạy đi như vậy, tôi còn cho là cậu đến chiến đội nào tiếng tăm lừng lẫy lắm cơ, hóa ra đi đến chỗ KID đi, lại còn là Thiên Lang tinh xa xôi chứ."

Giọng nói của Tuân Bảo từ quang não bên kia truyền tới, Ứng Trầm Lâm cụp mắt xuống, thản nhiênnói: "Thiên Lang tinh cũng tốt mà."

"Đi xin việc thế nào rồi?"

"Chờ bọn họ phản hồi." Ứng Trầm Lâm lấy quần áo ra, "Bà chủ không ở căn cứ."

Tuân Bảo không biết tại sao Ứng Trầm Lâm đường sá xa xội chạy tới Thiên Lang tinh, vừa mới ra viện không lâu, nếu muốn dưỡng bệnh cũng không cần đi xa tinh cầu này vậy chứ, vừa đi lại bất tiện vừa khó khăn trong việc kiểm tra thường xuyên "Cậu vẫn cứ thích làm theo ý mình như vậy, đến lúc đõ lỡ như không được nhận vào làm thì định thế nào đấy?"

Ứng Trầm Lâm nghe vậy thì dừng lại, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu không được nhận, đến lúc đó rồi tính."

"Cậu ấy mà, không biết nên nói cậu cam chịu hay là đơn thuần nữa." Tuân Bảo nghẹn ngào, từ sau khi Ứng Trầm Lâm tiếp nhận giải phẫu điều trị, hắn cứ cảm thấy hình như Ứng Trầm Lâm không giống như trước kia nữa.

Dường như đã mất đi một chút tinh thần phấn chấn, luôn nhìn nhận mọi việc một cách rất bình tĩnh, cánh tay phải chính là bộ phận cực kỳ quan trọng đối với cơ giáp sư, ngay cả một người bình thường như hắn nếu phải cắt bỏ cũng phải đắn đo cân nhắc suy nghĩ dữ lắm. Vậy mà Ứng Trầm Lâm lại có thể chấp nhận mà không chớp mắt, không hề do dự, như thể đã thực sự cân nhắc kỹ lưỡng rồi.

Trong khoảng thời đó, Tuân Bảo có đôi khi không đoán ra nổi cậu ta đang suy nghĩ cái gì.

Tuân Bảo thở dài: "À đúng rồi, tôi đã hỏi vài người bạn về danh sách tài liệu cậu nhờ tôi lần trước, đã guwoir vào quang não rồi đấy."

Khi nghe đến tài liệu, ánh mắt Ứng Trầm Lâm hơi ngừng lại, chuyển sang giao diện quang não quả nhiên Tuân Bảo đã gửi đến, nghiêm túc nói: "Cảm ơn anh."

"Ơn huệ cái gì, nếu ở Thiên Lang tinh vất vả quá thì nhớ quay về tìm ông anh này nhé." Tuân Bảo cười cười nói: "Không nói tiếp với cậu được nữa, tôi đi lo việc ở cửa hàng đây."

Hai người chưa nói được bao nhiêu đã cúp điện thoại.

Ứng Trầm Lâm lấy hộp dụng cụ bảo trì từ trong vali ra, khóe mắt nhìn thấy một chiếc chìa khóa cơ giáp được đặt dưới đáy hộp.

Đó là chiếc cơ giáp chiến đấu [ Uyên ] của anh, sau khi giải đấu Tinh Minh kết thúc anh đã đưa đi kiểm tu, cho đến khi phẫu thuật kết thúc, nó vẫn chưa được khởi động.

Chiếc chìa khóa cơ khí được xâu trên sợi dây chỉ đỏ dài bằng hai ngón tay người lớn, chiếc chìa khóa màu đen và đỏ trông xỉn màu giồng như một miếng kim loại rẻ tiền bình thường. Ứng Trầm Lâm cầm chiếc chìa khóa trong tay, tinh thần cằn cỗi từ đầu ngón tay phóng ra, từng chút một quấn lấy cơ giáp, nhưng lại như đi vào hang động không đáy, chẳng có bất kỳ phản ứng nào.

2 phút sau, Ứng Trầm Lâm rút về tinh thần lực về.

Đời trước sau khi tàn tật, trí năng của Uyên vẫn còn bên trong cơ giáp cấp S, anh chỉ có thể miễn cưỡng giữ được trí năng trong chìa khóa nhưng lại không thể điều khiển [Uyên] được nữa...... Cuối cùng anh quyết định cải tạo lại [ Uyên ] nhưng mới chỉ tiến hành được một nửa đã trọng sinh về thời điểm hiện tại.

Một lần nữa trở lại 18 tuổi, thời điểm tốt như vậy, không bị tàn tật, gen bệnh đã được khống chế. Đây là tình huống anh kiếp trước có nằm mơ cũng chưa bao giờ tưởng tượng tới, nhưng bắt đầu lại cũng không phải là chuyện dễ dàng. Trước hết, sau khi điều trị, tư chất thể chất của anh giảm sút đi nhiều, tinh thần cấp A, thể lực cấp B, với tình trạng hiện tại không thể hỗ trợ anh điều khiển cơ giáp nguyên bản cấp S được.

Nếu muốn bắt đầu lại, anh ta cần phải lấp đầy khoảng trống ký ức trong mười năm đó thông qua việc phục hồi và trau dồi lại kinh nghiệm chiến đấu...... Anh cần phải đặt hàng một cơ giáp thích hợp với thể chất hiện tại của mình rồi sau đó sẽ chuyển trí năng của Uyên cơ giáp ban đầu đến đây.

Ứng Trầm Lâm cởi sợi dây màu đỏ rồi đeo lên cổ.

Lúc này, quang não đột nhiên phát ra tiếng bíp. Tắt lời nhắc đi, lấy thuốc tiêm trị liệu từ trong vali ra, thuần thục tiêm vào tĩnh mạch cánh tay phải.

Làn da trắng nõn đầy những vết tiêm bầm xanh, những vùng tiếp giáp với cánh tay giả còn nghiêm trọng hơn.

Ứng Trầm Lâm tiêm xong thì vứt mũi tiêm đi, ghi lại tình hình ngày hôm nay vào não quang như thường lại ——

Giới hạn chịu lực của cánh tay phải là 30kg, thời gian mỏi là 1 giờ 04 phút.

Trước khi đến Thiên Lang tinh, bác sĩ Ngô đặc biệt dặn dò rằng việc phục hồi phải được thực hiện từng bước một, kết nối giữa cánh tay robot và cánh tay con người cần phải có thời gian mới thích ứng được, tải trọng quá mức sẽ tạo gánh nặng cho cơ thể.

"Đã tăng thêm 10 phút so với lần trước rồi."

Ứng Trầm Lâm nghĩ thầm, quả là dấu hiệu tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!