Đèn trong phòng bảo trì chớp nháy một chút rồi được bật lên, ánh sáng màu xanh lam xanh lá đan xen nhau ở khắp nơi trong phòng, toàn bộ căn phòng đột nhiên trở nên sáng rõ.
Một số máy móc gần lối vào phòng bảo trì phần nào đã bị hư hỏng ít nhiều, nghiêm trọng hơn có cơ giáp phần ngoài còn bị móp méo, Ứng Trầm Lâm đã xử lý ổn thỏa phần bị gãy trên cánh tay phải của cơ giáp kia, nhưng các dây thần kinh kim loại dày đặc ở bên ngoài vẫn đang lộ ra.
"Đặt nó xuống bàn điều khiển đi." Ứng Trầm Lâm nói.
Lâm Nghiêu tìm thấy rồi nhấn vào nút trên bộ điều khiển, khung báo lỗi của bảng điều khiển được phóng to và hiển thị vào trong khoảng không.
Ứng Trầm Lâm nhìn lên nhanh chóng phân tích phần thông tin bị lỗi, sau đó dùng kìm cơ học gọn ghẽ loại bỏ các dây thần kinh kim loại bị hư tổn bên trong.
Quý Thanh Phong trong lòng rơi lộp độp, sao bảo sẽ không gây tổn hại gì cơ mà!
Hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy người thanh niên ngồi phía trên lấy ra một linh kiện to bằng nắm tay, lật khe hở trên cánh tay máy lên, nghe thấy "cách" một cái, linh kiện đó đã được lắp vào.
Ứng Trầm Lâm không sử dụng bất cứ thứ gì khác, tất cả các dụng cụ và linh kiện anh đều lấy từ trên bàn sửa chữa.
Khi nhìn thấy thao tác này, trong lòng, Quý Thanh Phong ngập nghi hoặc, nói chung, việc sửa chữa máy móc còn khó hơn lắp ráp rất nhiều, sửa chữa máy móc cần khắc phục sự cố, điều này đòi hỏi kỹ thuật viên bảo trì phải có sức mạnh tinh thần rất tốt.
Cơ giáp sư chuyên điều khiển, kỹ thuật viên chuyên sửa chữa, bảng điều khiển chỉ hỗ trợ phán đoán thôi, họ chủ yếu sử dụng sức mạnh tinh thần của mình để trực tiếp phát hiện tình trạng để có thể tìm ra lỗi ở đâu một cách nhanh chóng và chính xác nhất
Nhưng Ứng Trầm Lâm còn chẳng cần ngồi vào cơ giáp, chỉ đơn giản vào khoang điều khiển, đi xuống cầm linh kiện cần thiết lên rồi cứ thế sửa chữa. Nói cách khác, từ khi Ứng Trầm Lâm bắt tay vào công việc, hắn hắn vẫn chẳng cảm nhận được tinh thần cần phải điều động mà chỉ có tí tẹo được phóng ra ngoài thôi.
Lúc này, Lâm Nghiêu từ trên bàn lập trình đi xuống: "Đại Phong, có nhận ra tinh thần lực của cậu ta rất yếu không?"
"Có." Quý Thanh Phong khẽ nhíu mày, "Sao lại có thể yếu vậy được nhỉ? Tinh thần của cậu ta cấp A cơ mà?"
Vừa rồi sự chú ý của họ đều tập trung vào chứng chỉ kỹ sư bảo trì sơ cấp của Ứng Trầm Lâm, cho rằng sức mạnh tinh thần của cậu bị hạn chế mà thôi.
Tinh thần lực có thể phóng ra hay hạn chế là chuyện bình thường, người có tinh thần cấp cao có thể khống chế sức mạnh của họ.
Tinh thần lực cấp A mà nói thì đây chính là điểm duy nhất mà họ yên tâm vào Ứng Trầm Lâm...... Nhưng tới giờ, áp lực mà họ cảm nhận được đều rất yếu thậm chí so với cấp C còn không bằng, ngay cả khi đang sửa chữa cơ giáp cũng chẳng cảm nhận được bất kỳ sức mạnh nào khác.
"Để tôi đi xem." Quý Thanh Phong mới đi được mấy bước, bỗng nhiên nhìn thấy trên không trung hiện lên hai cái pop
-up, hàng chục khung báo lỗi rơi rụng dần dần sau mỗi kìm cắt của Ứng Trầm Lâm, kết thúc bằng việc hai cái pop
-up kia cũng biến mất.
Lâm Nghiêu sửng sốt.
Quý Thanh Phong chớp chớp mắt: "Không cần sử dụng tinh lực......? Gia hỏa này khắc phục sự cố đơn giản như vậy sao?"
Ứng Trầm Lâm vẫn chưa dừng lại, liếc nhìn bề mặt đứt gãy còn sót lại, chiếc kìm cơ khí trong tay nhanh chóng cắt đứt dây thần kinh kim loại.
Số lượng bề mặt bị lỗi trên bảng chương trình không tăng lên tất cả đều đã được sửa chữa, theo từng động tác của Ứng Trầm Lâm các bề mặt bị lỗi bên ngoài lần lượt biến mất.
Nửa giờ sau, từ một loạt báo lỗi dày đặc chì còn dư lại hai cái cuối cùng.
Quý Thanh Phong kích động ban đầu đã lắng xuống, thấy Ứng Trầm Lâm di chuyển, vội vàng hỏi: "Người anh em, cần thêm dụng cụ nữa à?"
"Không cần." Ứng Trầm Lâm từ cánh tay phải đi đến vị trí khoang điều khiển.
Khoang điều khiển nhỏ hẹp, tinh thần cộng cảm với cánh tay cảm giác rất mờ nhạt. Ứng Trầm Lâm dừng lại một lúc trước dây thần kinh nối với cánh tay phải sau đó cắt đứt dây thần kinh kết nối cuối cùng, một lệnh mới hiện lên trên bảng điều khiển chương trình bên ngoài.
[ Lỗi kiểm tra tự động của cơ giáp đã được loại bỏ, có muốn tiếp tục tiến trình không? ]
"Được rồi."
Ứng Trầm Lâm đi ra khỏi khoang điều khiển, từ trên cơ giáp bước xuống: "Tạm dừng trình tự kiểm rồi sau đó nhớ hủy luôn nó đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!