Chương 48: Trường đao

"Trời ơi! Cận vệ cơ giáp KID

- Yao đã vòng ra phía sau!" Trong phòng phát sóng trực tiếp, bình luận viên nhanh chóng cập nhật tình hình: "Cậu ta đã xâm nhập vào vòng trong của DE, hiện tại tất cả cơ giáp của DE đang nhắm vào cậu ấy!"

Trước đó chưa lâu, thương pháo cùng xe tăng KID đã bị DE đánh lén, làm phân tán sự chú ý của mọi người. Ai mà ngờ tốc độ của cận vệ KID lại nhanh đến vậy, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã lập tức tỏa định vị trí của Từ Nghiêu Quân.

Âm thanh chiến đấu từ xa truyền đến, Du Tố lập tức điều chỉnh hướng pháo về phía đó, trong lúc tỏa định cơ giáp DE đồng thời nhìn thấy cận vệ cơ giáp đang dũng cảm xông lên.

Hoắc Diễm ha ha cười hai tiếng: "Lúc anh lao đến thì Tiểu Nghiêu đã đi ra phía sau rồi."

"Nghiêu Bảo đã từng phối hợp với Từ Nghiêu Quân, cũng đã biết thói quen của tên xấu xa ngu ngốc đó. Ở những nơi rừng rậm thế này, tên đó sẽ có một số chỗ ẩn náu nhất định." Quý Thanh Phong và Lộc Khê đã thoát khỏi FDTX, đang chạy về phía DE đang giao chiến với KID "Với địa hình như vậy, Từ Nghiêu Quân thích ẩn nấp ở góc chéo phía sau, hơn nữa khoảng cách ngắm bắn không vượt quá 1000 mét."

Du Tố lên tiếng: "Hãy chú ý đến khẩu pháo của hắn, cái lõi trung tâm đó có vấn đề."

Lâm Nghiêu nghe xong khẳng định: "Tôi sẽ không để tên đó bắ n ra nữa! Đại Phong anh đã đến chưa? Mau giúp tôi giải quyết khống chế cơ giáp đi, phiền quá!"

Quý Thanh Phong đang phóng cực nhanh: "Tăng tốc cũng phải mất chút thời gian chứ! Đang đến đây rồi!"

Lâm Nghiêu xông vào vòng vây chiến đội DE, bên người Từ Nghiêu Quân lại chỉ có một chiếc khống chế cơ giáp bảo vệ, còn đồng đội khác thì đã bị hắn cử đi để xem xét tình hình xung quanh, không thể lập tức trở về ngay được.

Từ Nghiêu Quân tức giận mắng: "Không phải tôi đã bảo mấy người phải chú ý xung quanh à? Sao lại để Lâm Nghiêu chạy vào thế này!?"

Cơ giáp sư khống chế DE không còn lời nào để nói, hắn rõ ràng đã nhắc nhở Từ Nghiêu Quân, nhưng tốc độ rút lui của tên này quá chậm, có thể trách hắn sao?

Những người khác của DE cũng nói: "Cậu ta đã lợi dụng khói bụi, Vừa nãy, phát pháo ngắm bắn của anh Từ đã gây ra sự bất thường với môi trường xung quanh, nên radar không thể bắt kịp vị trí."

Từ Nghiêu Quân thầm mắng một tiếng, nhưng Lâm Nghiêu đã cầm trường đao xông tới trước mặt.

Khống chế cơ giáp DE đành phải hỗ trợ Từ Nghiêu Quân rút lui, hắn bắt đầu tấn công nhưng phát đầu đã bắn trượt, phát thứ hai cố gắng lắm mới trúng được Lâm Nghiêu. Nhưng bất ngờ thay, giây tiếp theo Lâm Nghiêu đã mở khiên bảo vệ chặn lại phát bắn thứ ba, cắt đứt khống chế liên tục của hắn.

Đương nhiên Từ Nghiêu Quân sẽ không cho Lâm Nghiêu cơ hội, khi nhìn thấy thấy đồng đội hỗ trợ, hắn lập tức lập tức nhắm khẩu pháo vào đúng vị trí, Một phát bắn tỉa ở cự ly gần gần như ngay lập tức được b ắn ra, đánh thẳng vào khiên bảo vệ của Lâm Nghiêu, khiến cho cậu phải lùi lại vài bước.

Lâm Nghiêu nhận thấy thiệt hại mà tấm khiên đã phải gánh chịu, dù sao cậu cũng không phải là xe tăng cơ giáp, chịu đựng sát thương cũng chỉ trong phạm vị nhất định, phát pháo vừa rồi gần như đã chạm đến giới hạn của tấm khiên "Chết tiệt! Pháo của Từ Nghiêu Quân gây thương tổn lớn quá vậy!?"

Du Tố nhắc nhở: "Cẩn thận, pháo ngắm bắn của hắn ta đã có can thiệp rồi."

-

Ở khu vực chuẩn bị, kỹ thuật viên của DE đã lùi lại nửa bước, đặt tay lên bảng điều khiển, thần sắc bất thiện nhìn về phía Ứng Trầm Lâm. Là một kỹ thuật viên bảo trì, nhiệm vụ của họ ở hậu trường quan sát là ghi lại nhiều dữ liệu bất thường khác của cơ giáp trong đội khi để có thể kịp thời thông báo lên ban tổ chức khu vực thi đấu, đây là điều thường xuyên xảy ra khi đang thi đấu. Vai trò của kỹ thuật viên là dựa trên dữ liệu để đánh giá mức độ nghiêm trọng của những điểm bất thường này.

Hai người nhìn nhau, Ứng Trầm không quay đầu lại để xem trận nội chiến trong khu ô nhiễm, nhưng cũng chẳng có hành động nào khác.

Kỹ thuật viên của DE nghĩ đến đây dần dần thả lỏng, thiếu chút nữa hắn đã bị một người mới dọa hết hồn rồi, tên này sao có thể phát hiện ra vũ khí có vấn đề gì được chứ?

Lõi vũ khí của bọn họ đã được che giấu rất tốt, đến cả bên xét duyệt của Liên Minh Cơ Giáp cũng không thể phát hiện ra chứ đừng nói đến một thợ máy nho nhỏ của KID.

"Cậu nhìn tôi làm gì?" Người thợ máy DE cau mày "Người mới vẫn chỉ là người mới, có thời gian thì để ý cơ giáp sư nhà mình đi, còn rảnh rỗi nhìn lung tung khắp nơi."

Giọng nói của kỹ thuật viên bảo trì DE không hề nhỏ, những kỹ thuật viên xung quanh cũng nghe đã thấy, một số người đang nhìn về phía Ứng Trầm Lâm.

Kỹ thuật viên bảo trì của KID thật sự trẻ quá, vẻ ngoài trông chẳng khác nào đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, nhìn là biết không có kinh nghiệm rồi. Tình hình trên sân đấu đang xoay chuyển rất nhanh, cậu ta chẳng thèm nhìn vào số liệu, lại còn rảnh rỗi đi quan tâm đ ến chỗ khác à. Hiện tại chiến đội hai bên đang sắp đánh nhau to rồi đấy!

Lúc này, Ứng Trầm Lâm lên tiếng: "Không ấn xuống à?"

"Ấn cái gì..." Kỹ thuật viên DE còn chưa nói xong thì giây tiếp theo, một cảnh báo bất thường lại xuất hiện trên màn hình ảo. Ánh mắt hắn sửng sốt, đang định nhanh chóng tắt thông báo đi, bàn tay đang giơ lên, hắn liền chú ý ánh mắt ở phía sau, lập tức khựng lại.

Ứng Trầm Lâm lại nói: "Vẫn chưa ấn xuống à?"

Sau lưng thợ máy DE túa ra mồ hôi lạnh, ra vẻ bình tĩnh nhìn về phía Ứng Trầm Lâm: "Tất nhiên phải ấn rồi, chỉ là vấn đề nhỏ thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!