Sau đó Theo không để ý tới chủ cơ giáp nhà mình nữa, mà tiếp tục trò chuyện với Uyên vừa mới quen.
Ứng Trầm Lâm tắm hơi lâu, Du Tố suýt nữa thì định đi gõ cửa, nhưng chưa được bao lâu người đã đi ra.
Tắm xong, Ứng Trầm Lâm mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, da bị hơi nước hun đến ửng đỏ, vừa ra ngoài đã lại bận rộn sắp xếp món quà tinh thể dị năng mà Du Tố tặng. Du Tố ở bên cạnh, tiện thể cũng nói cho cậu biết nguồn gốc và hiệu quả dị năng của từng viên tinh thể.
Ban đầu Ứng Trầm Lâm chỉ nghe, nhưng về sau nghe thấy Du Tố nói rành rọt từng viên một.
"Sao anh cái gì cũng biết? Đều nhớ hết à?" Ứng Trầm Lâm đã nhận tinh thể dị năng rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ chi tiết như lần này.
"Anh chỉ ra ngoài hai năm thôi, tuổi còn chưa đến mức hay quên." Du Tố nhận ra ánh mắt của Ứng Trầm Lâm, bàn tay đang lướt quang não liền dừng lại, "Anh đều hỏi giúp em rồi, bản chữ cũng gửi cho em, em chưa xem à?"
Ứng Trầm Lâm nghe xong, rất nhanh đã lôi được quang não đang bị tinh thể dị năng vùi lấp ra, vô cùng nghiêm túc bắt đầu lật xem lại lịch sử trò chuyện của hai người trong hai năm qua.
Tin nhắn Du Tố gửi cho Ứng Trầm Lâm rất nhiều, trong thời gian ngắn hoàn toàn không xem hết được. Bên này Du Tố vừa nói xong, đã thấy cậu mở video lên, đồng thời còn chỉnh âm lượng lên mức lớn nhất.
Lúc gửi đi anh không nghĩ nhiều như vậy, nhưng khi giọng nói của chính mình vang lên trong phòng theo kiểu bao trùm 360 độ, Du Tố bỗng có cảm giác muốn giật lấy quang não trong tay Ứng Trầm Lâm, "Em chỉnh âm lượng to thế làm gì?"
Ứng Trầm Lâm: "Lúc anh ghi âm, tiếng nhỏ quá."
Du Tố khựng lại, liếc thấy hình ảnh trong tay Ứng Trầm Lâm, chính là đoạn anh quay khi thú triều tràn tới, "Em xem video là được rồi, giọng anh có gì hay mà nghe?"
Ứng Trầm Lâm vẫn tiếp tục xem hình ảnh: "Nhỏ thật, đoạn này em không nghe thấy."
Nghe đến về sau thì có chút chết lặng, có lúc Ứng Trầm Lâm không nghe rõ lời nào đó còn phải hỏi lại Du Tố. Du Tố thầm nghĩ vừa rồi sao mình lại cảm thấy Ứng Trầm Lâm nói ít, cách cậu hỏi chuyện này thì gần như là bắt anh phải thuật lại toàn bộ những gì đã nói trong video một lần nữa.
Du Tố ôm gối, vừa định đi ra sofa thì Ứng Trầm Lâm đang ngồi trên giường bật lớn tin nhắn giọng nói của Du Tố bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người vượt qua chiếc giường lớn rộng một mét tám nhìn thẳng vào nhau, cuối cùng dừng lại trên chiếc gối mà Du Tố đang ôm.
Du Tố không đi tiếp được nữa, anh không biết phải giải thích thế nào việc mình muốn ngủ sofa.
Ứng Trầm Lâm: "Anh, anh đi đâu thế?"
Du Tố: "Đổi sang bên kia ngủ, không quen ngủ bên trái."
Ứng Trầm Lâm hiểu ra, trước kia mỗi lần nghỉ phép sang ở chỗ Du Tố cũng chưa từng phát hiện anh có thói quen này. Cậu đành dịch sang một bên, nhường vị trí bên trái vốn mình đang ngồi cho Du Tố.
Những viên tinh thể dị năng trên giường được thu lại, một người trải qua hơn nửa tháng thi đấu giải Tinh Minh, một người thì ở biên giới vốn chẳng ngủ được giấc tử tế, lúc vừa chạm đầu vào gối thì lẽ ra cơn buồn ngủ phải ập tới, nhưng Du Tố lại phát hiện mình không ngủ được, bên cạnh còn có một người vẫn đang xem quang não.
Thời gian kéo dài tới nửa đêm, ánh đèn trong phòng dần tối lại.
Lịch sử trò chuyện của Ứng Trầm Lâm cũng mới xem tới một năm trước, từng tin nhắn Du Tố gửi đều được cậu xem kỹ, thỉnh thoảng còn nghe thấy giọng Du Tố nói chuyện với chiến hữu, những thông tin ngắn ngủi đã lỡ mất ấy thông qua âm thanh truyền tới tai Ứng Trầm Lâm, đứt quãng từng đoạn.
Cậu đang định xem xong đoạn này thì bỗng nghe thấy chiến hữu nói với Du Tố một câu gì đó.
Động tác tắt quang não của Ứng Trầm Lâm hơi khựng lại, cậu kéo thanh tiến độ trở lại lần nữa.
Bạn trai...?
Du Tố đang xem nhóm chat.
Trong nhóm trò chuyện của các chiến hữu vẫn đang nói chuyện, có người còn gửi đoạn tổng hợp thi đấu của Ứng Trầm Lâm vào nhóm và @ Du Tố. Du Tố lưu hết toàn bộ tư liệu hình ảnh lại, tiện thể gõ cho một người khác trong nhóm. Anh đang trò chuyện với chiến hữu để chuyển hướng sự chú ý, khoảng mười phút trôi qua, bỗng nhiên anh nhận ra người nằm bên cạnh đang nghiêng về phía mình, Du Tố vừa quay đầu liền thấy Ứng Trầm Lâm dựa sát vào vai anh.
"Đoạn video nào em nghe không rõ?" Du Tố hỏi.
Ứng Trầm Lâm: "Nghe rõ rồi."
Du Tố vừa định nói thì Ứng Trầm Lâm bỗng nghiêng người lại gần, ánh mắt không hề động đậy.
Bị dựa gần như vậy, Du Tố cảm nhận rất rõ nhịp thở của Ứng Trầm Lâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!