Hậu trường của lối đi có nhân viên của ban tổ chức, khi cơ giáp dừng lại, xung quanh cơ giáp Uyên đã vây không ít người.
Tiếng hò reo thuộc về quán quân Tinh Minh xuyên qua lối đi truyền tới hậu trường, dường như chú ý đến những âm thanh xung quanh, cậu nam sinh vừa bước xuống từ cơ giáp hơi nghiêng người, chỉ là khi nhìn ra ngoài, ánh mắt cậu lập tức vượt qua đám nhân viên, nhìn thấy người đang đứng trong bóng tối của lối đi cách đó hơn chục mét.
Khi nhìn thấy người đó, trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh của cậu nhiều thêm vài phần kinh ngạc.
Người đàn ông cao lớn đứng ở đó, như thể đã đợi rất lâu, rất lâu rồi.
Gương mặt quen thuộc nhưng lại mang theo vài phần xa lạ, mấy năm rèn giũa nơi biên giới dường như đã khiến người đàn ông mang thêm một cảm giác khác trước, sự chín chắn và trầm ổn khiến anh toát ra vài phần khí chất xa lạ, một bên vai đeo túi hành quân, bộ đồ tác chiến bên trong áo khoác quân phục vẫn chưa thay, một người vốn không nên xuất hiện ở nơi này lại xuất hiện ở đây ——
Giống như trước kia, mỗi lần anh trai nghỉ phép trở về đều sẽ đến sân huấn luyện đón cậu.
"Sink?" Nhân viên ban tổ chức khựng lại một chút.
Ánh mắt của Ứng Trầm Lâm lại không hề động, cậu nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài đám đông kia.
Nhân viên ban tổ chức tưởng rằng xảy ra chuyện gì, men theo hướng nhìn của Sink nhìn qua, phát hiện một người lạ mặt đã vào hậu trường, "Khoan đã, vị khán giả bên kia anh sao lại ——"
Lời còn chưa nói xong, người bên cạnh đã lập tức hành động.
Ở phía xa, Du Tố bỗng nhiên dừng bước, còn chưa kịp phản ứng thì tân quán quân Tinh Minh đã chạy về phía anh.
Cậu thiếu niên chạy tới như mang theo gió, trong khoảnh khắc đã tới trước mặt Du Tố, Du Tố còn chưa kịp đưa tay ra đỡ thì Ứng Trầm Lâm đã theo đà lao thẳng vào lòng anh, hai người bị lực xông tới đẩy lùi hai bước, va chạm vào bức tường hành lang của lối đi.
Du Tố theo bản năng đỡ lấy vai cậu, nhưng lại chợt nhận ra cậu nhóc trước kia chỉ cao đến ngực mình, nay đã cao vọt lên tới vai anh, "Quán quân Tinh Minh, người khác còn đang nhìn kìa."
Ứng Trầm Lâm thoáng ngẩn ra, khóe mắt liếc sang bàn tay của Du Tố đang dừng lại trên vai mình, "Sao anh lại đến đây?"
"Sao lại đến à?" Du Tố nhìn Ứng Trầm Lâm, lắng nghe giọng nói của đối phương, giọng nói đã qua thời kỳ vỡ giọng, từ vẻ non nớt của thời thơ ấu nay thêm mấy phần trong trẻo, "Nếu anh ra muộn hơn chút nữa, chẳng phải là sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc em đoạt quán quân sao?"
Nhiệm vụ hành động nơi biên giới ít thì ba năm, Ứng Trầm Lâm không ngờ Du Tố lại xuất hiện ở đây, cũng không ngờ anh sẽ đến khu thi đấu của mình. Tầm mắt của Ứng Trầm Lâm luôn đặt trên người Du Tố, dù đang trao đổi với các nhân viên khác hay ký tên, cứ cách vài phút lại ngoảnh đầu nhìn Du Tố mấy lần.
Khi đứng gần, cậu có thể cảm nhận được tinh thần lực của đối phương không hề thu lại, tinh thần lực cấp S rất khó khống chế, trước đây Du Tố cũng từng chú ý tới tinh thần lực của Ứng Trầm Lâm, nhưng chưa từng có ngày nào cảm giác tồn tại lại rõ ràng đến thế.
Niềm vui của cuộc gặp lại sau thời gian dài xa cách không giống như Du Tố tưởng tượng, anh nhìn thấy Ứng Trầm Lâm, nghe giọng nói của cậu, tâm trạng hoàn toàn bị cuốn theo. Khi hai năm sinh hoạt nơi biên giới chồng lên hình ảnh người trước mắt, anh mới phát hiện mình hoàn toàn không bình tĩnh như đã dự liệu, dù là việc Ứng Trầm Lâm giành được chức quán quân, hay là việc anh lại nhìn thấy trúc mã đã trưởng thành.
Du Tố bỗng nhiên lùi lại nửa bước, Ứng Trầm Lâm hơi sững người, phía xa đã có nhân viên chạy tới tìm cậu.
"Tôi lát nữa sẽ qua." Ứng Trầm Lâm nói.
Du Tố đứng ở vòng ngoài, nhìn Ứng Trầm Lâm theo nhân viên đi xử lý công việc.
Trong hai năm, cậu đã trưởng thành thành một cá thể độc lập, đối mặt với bất cứ chuyện gì cũng có thể xử lý thỏa đáng, giao tiếp với người khác cũng nói năng lưu loát tự nhiên, hoàn toàn không còn tìm thấy dấu vết ham chơi nghịch ngợm của thời niên thiếu, trên sân thi đấu là kỹ thuật thao tác táo bạo xuất sắc, ngoài sân là lớp vỏ tính cách ôn hòa khiêm nhường, mỗi nhân viên khi trao đổi với cậu đều mang nụ cười trên mặt.
Người bạn nói: "Sao cậu không nói sớm với tôi là cậu đến tìm Sink... đệch, không đúng, cậu cũng chẳng nói với tôi Sink là em trai cậu mà!"
Du Tố là thông qua một người bạn đã xuất ngũ ở biên giới mà lấy được giấy phép vào hậu trường, anh đứng bên ngoài nhìn dòng chữ trên cao ghi lối đi dành cho người chưa thành niên, ánh mắt khựng lại, giọng nói vô thức mang theo vài phần bực bội: "Đúng vậy, còn thiếu mấy ngày nữa mới đủ tuổi thành niên."
Trận đấu của Ứng Trầm Lâm, cha mẹ nhà họ Ứng cũng đều đã tới.
Lễ trao giải Ứng Trầm Lâm không xuất hiện, đến khi cả phụ huynh đều có mặt, Ứng Trầm Lâm mới biết Du Tố vừa rời biên giới đã lập tức chạy tới Tinh vực Đệ Nhị, thậm chí ngay cả việc quay về Tổng bộ Tinh Minh để báo cáo nhiệm vụ anh cũng không đi, mà trực tiếp tới bên này. Vì chuyện đó, Trung tướng Lâm sau khi nhận được tin còn đặc biệt gọi điện tới hỏi thăm, bị Du Tố ba câu hai lời cho qua.
Ứng Trầm Lâm không rời đi, lúc Du Tố gọi điện với Trung tướng Lâm, cậu đứng ngay bên cạnh nghe.
Sau khi gia nhập lực lượng đặc nhiệm, tính cách của Du Tố thêm phần kiềm chế, trước kia anh làm việc chỗ nào cũng theo sát yêu cầu của quân đội, như thể trên tính cách bị khoác lên một tầng gông xiềng. Nhưng hai năm sinh hoạt nơi biên giới, trạng thái trên người Du Tố dường như có chút khác trước, giữa chân mày ánh mắt nhiều thêm vẻ lạnh nhạt và xa cách, lời nói cũng ít hơn trước, giống như mang theo thứ vẻ nghiêm trang từ biên giới trở về bao phủ lấy anh, khiến người khác khó mà tới gần.
Thế nhưng Ứng Trầm Lâm lại cảm thấy, đây mới là dáng vẻ thả lỏng nhất của Du Tố, không quan tâm điều gì, cũng không quá để tâm tới ánh nhìn hay ý kiến của người khác.
"Nhìn gì thế?" Du Tố kết thúc cuộc gọi, chú ý tới ánh mắt bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!