Chương 425: (Ngoại truyện) Nếu như cùng nhau lớn lên (6)

Vũ khí mà Ứng Trầm Lâm làm cho Du Tố là một món vũ khí súng pháo hệ Phong, tinh thể dị năng hệ Phong cấp S có độ tương thích rất cao với Theo, khi lắp lên tay, tất cả các thông số đều như được đo ni đóng giày.

Đồng đội kỹ thuật viên cơ giáp đi cùng Du Tố từng hỏi thăm xem vũ khí này do nhà thiết kế nào thiết kế, nhưng làm gì có nhà thiết kế vũ khí nào hiểu rõ đến mức đó, chẳng qua là có một người đã đặt cả tâm tư vào nó, từ thuở ấu thơ, bắt đầu từ một mô hình nho nhỏ, cho đến cuối cùng được lắp đặt lên cơ giáp.

Ước mơ của thiếu niên đã trở thành hiện thực, mà ước mơ của Du Tố cũng vậy.

Khu ô nhiễm biên giới rộng lớn vô biên, những tín hiệu bị mất trên radar giống như chìm sâu vào biển cả mênh mông, kỹ thuật viên cơ giáp tiến vào sâu trong khu ô nhiễm biên giới hoàn toàn bị cách ly với thế giới bên ngoài.

Thế giới rộng lớn này dường như không thể trói buộc được Ứng Trầm Lâm, cũng không thể trói buộc được anh.

Từ khoảnh khắc Du Tố bước vào biên giới, cuộc sống mỗi ngày của anh đều chìm trong những trận chém giết để mở đường phía trước. Sự hung hiểm của vùng lõi biên giới khác hẳn với những nhiệm vụ khi còn là kỹ thuật viên cơ giáp của bộ đội đặc nhiệm, chất ô nhiễm vô cùng vô tận, cùng với sự truy cầu dường như không bao giờ dừng lại, ở khu vực này mới mang lại cảm giác hiện hữu rõ ràng.

Sĩ quan chỉ huy dẫn đội biết trong hành động lần này có một thằng nhóc mới 22 tuổi, vốn định chăm sóc cho người trẻ một chút, nhưng không ngờ Du Tố lại chủ động xin được xếp vào tuyến đầu. Vị sĩ quan từng gặp không ít người trẻ liều lĩnh hiếu thắng, ban đầu còn nghĩ để người trẻ nếm chút khổ sở, nhưng chàng trai xin ra tiền tuyến này không những không lùi bước, ngược lại càng chiến càng hăng.

Sự quyết liệt trong chiến đấu, sự cực đoan trong việc khai phá con đường phía trước, những hành động tưởng chừng liều lĩnh ấy, kỳ thực từng bước đều tràn đầy sự xông pha và táo bạo của tuổi trẻ.

Trước khi tới, sĩ quan dẫn đội đã nghe nói về Du Tố, biết vị này lợi hại thế nào trong cuộc diễn tập quân sự của Tinh Minh, cũng biết anh có một cặp cha mẹ rất xuất sắc, nhưng điều vị sĩ quan không ngờ tới là trên người chàng trai trẻ này lại có một khí chất tự do mà những kỹ thuật viên cơ giáp khác không có. Trong số các kỹ thuật viên cơ giáp tới làm nhiệm vụ biên giới, không ít người là vì mưu cầu một tiền đồ tốt, còn chàng trai này thì không; hứng thú của anh dường như chỉ đắm chìm trong việc không ngừng khai phá những lĩnh vực tiền tuyến chưa biết.

Nhiệm vụ đặc biệt ở biên giới lần này là điều tra một chất ô nhiễm siêu cấp S đã liên tục quấy nhiễu biên giới suốt nhiều năm, thời hạn do Tinh Minh đưa ra là ba năm, tập hợp binh sĩ biên giới đến từ khắp nơi trong Tinh Minh. Hành động của chàng trai trẻ khơi dậy lòng hiếu thắng của các kỹ thuật viên cơ giáp đồng hành, sĩ khí của cả đội chưa từng có lúc nào dâng cao đến thế.

Khi nhóm kỹ thuật viên cơ giáp trò chuyện nhàn rỗi, sự xuất sắc của Du Tố khiến không ít người nảy sinh ý muốn bắt chuyện kết giao.

Nhưng Du Tố không mấy hứng thú với những điều đó, trò chuyện thì có tham gia, lời nói cũng chỉ ngắn gọn vài câu.

Quan sát nhiều rồi, người ta phát hiện chỗ khác biệt của chàng trai trẻ này có rất nhiều, nói anh không ham đồ đạc thì lại thấy mỗi lần tiêu diệt chất ô nhiễm xong, anh đều thu gom thi thể chất ô nhiễm, tinh thể dị năng và vật liệu được tách riêng, khoang lưu trữ trên cơ giáp chất nhiều nhất vĩnh viễn là chất ô nhiễm.

Có khi sau khi giết xong chất ô nhiễm, anh còn trao đổi sâu với các chuyên gia nghiên cứu chất ô nhiễm đi cùng, hỏi con ô nhiễm mình vừa giết là loại gì, có điểm gì đặc biệt, kiểu hỏi tới tận gốc khiến chuyên gia nghiên cứu chất ô nhiễm cũng tò mò, hỏi anh sau này có định đổi nghề sang làm nghiên cứu hay không.

"Không phải, tôi phải hỏi cho rõ." Du Tố ghi chép lại, "Về rồi sẽ có người hỏi."

Du Tố không hứng thú với việc làm nghiên cứu, chất ô nhiễm ở biên giới đều không có ghi chép trong kho tài nguyên, anh hỏi nhiều hơn một chút, thì khi có con mèo tò mò nào đó cầm vật liệu đi làm nghiên cứu sẽ có thể bớt đi vòng vèo.

Thói quen này hình thành là vì có lần quang não của Ứng Trầm Lâm hiếm khi bị hỏng nguồn, Du Tố vừa nghỉ phép về đã phải chạy khắp nơi tìm người, đến khi tìm được mới biết Ứng Trầm Lâm vì tra cứu dị năng lúc sinh thời của một chất ô nhiễm chưa có ghi chép, đã đặc biệt vào khu ô nhiễm ba lần, mãi đến khi tìm được nơi cư trú nguyên thủy của chất ô nhiễm đó mới chịu dừng lại.

Ở nơi như biên giới này, Ứng Trầm Lâm không vào được, Du Tố phải giúp cậu hỏi cho rõ.

Biên giới không có tín hiệu, sẽ không có chi viện bổ sung, cũng không nhận được tín hiệu từ bên ngoài, liên lạc giữa quang não và thế giới bên ngoài từ lâu đã bị cắt đứt, trên quang não sẽ không có cập nhật tin tức, những gì có thể nhìn thấy cũng đếm trên đầu ngón tay.

Khi rảnh rỗi, Du Tố sẽ ở lại trong doanh trại của quân biên giới, lật xem những tin nhắn trò chuyện trên quang não với Ứng Trầm Lâm.

Thông tin trò chuyện giữa hai người dừng lại ở lần cuối cùng Du Tố còn ở trong khu có tín hiệu, tin nhắn của Du Tố không gửi đi được, cũng không biết Ứng Trầm Lâm có còn đều đặn mỗi tuần gửi cho anh một tin nhắn hay không.

Trước đây mỗi tuần xem tin nhắn một lần, không cảm thấy thời gian trôi nhanh, nhưng khi không còn thấy những điều Ứng Trầm Lâm chia sẻ, những đề tài tích góp cũng không có cơ hội nói với cậu, mới phát hiện những ngày ở lại biên giới dường như trở nên dài hơn đôi chút.

Biên giới rộng lớn, những sự vật mới mẻ chưa biết có rất nhiều, tất cả đều là những thứ Ứng Trầm Lâm sẽ hứng thú.

Du Tố rảnh rỗi không có việc gì làm, liền ghi chép lại một vài thứ vào quang não, về sau anh phát hiện việc ghi chép dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì, liền nghĩ rằng nếu có cơ hội, nhất định phải dẫn Ứng Trầm Lâm đến xem thử.

Nhiệm vụ biên giới vô cùng nguy hiểm, chưa đầy một năm, tiểu đội vốn lỏng lẻo ban đầu cũng trở nên gắn kết hơn hẳn. Càng tiến sâu vào trong, nguy hiểm dày đặc liên tiếp ập tới, thời gian rảnh rỗi của Du Tố cũng ít đi, gần như mỗi ngày đều cùng đồng đội xông pha ở tuyến đầu.

Du Tố nhiều lần vào sinh ra tử, trên người cũng thêm không ít vết sẹo. Một đám kỹ thuật viên cơ giáp cùng nhau trải qua hoạn nạn, chủ đề trò chuyện cũng dần nhiều lên, có người nhắc đến gia đình, có người nói về những trải nghiệm trước đây, nói chuyện rải rác, thậm chí còn nói đến chuyện sau khi về sẽ đi làm trị sẹo y tế, rồi trêu chọc hỏi Du Tố có muốn lập nhóm cùng đi trị sẹo không.

Du Tố không hứng thú với việc trị sẹo, vết thương đã lành từ lâu, để lại vài vết sẹo cũng chẳng sao.

So với việc lãng phí kỳ nghỉ vào chuyện trị sẹo y tế, còn không bằng nghỉ phép về nhà nằm nghỉ.

"Vậy bạn gái cậu không để ý à?" Người bên cạnh hỏi.

Lúc đó Du Tố đang đứng trên cao trong rừng, xung quanh đều là dấu vết cháy xém do vũ khí dị năng để lại, xác chất ô nhiễm đã bị quét sạch, tinh thể dị năng bị khẩu pháo của anh hất ra lăn trên lớp đất cháy đen. Nghe đến hai chữ bạn gái, anh chợt khựng lại, "Bạn gái gì cơ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!