Hộp thư chứa đầy trí năng truyền đơn đều là thông tin các phiên hội chợ cơ giáp, phía trước cổng căn cứ trống rỗng là thông tin về việc cho thuê tòa nhà, lối vào thì yên tĩnh tiêu điều, như thể chiến đội đã đóng cửa, nếu không phải thông báo trên Tinh Võng có ghi địa chỉ thì Ứng Trầm Lâm cho rằng anh đã đến nhầm chỗ rồi.
Có người đến đây xin việc thật này, điều đầu tiên hiện lên trong đầu Quý Thanh Phong chính là tiền bỏ ra để quảng cáo không bị mất oan rồi.
Cậu ta lấy lại sự điểm tĩnh, nghiêm túc mở cửa ra "Đây chính là căn cứ KID. Cậu đến nộp hồ sơ à? Mau vào đây."
Ứng Trầm Lâm: "......"
Đối phương ăn mặc rất đơn giản, đội mũ che mất nửa gương mặt, không rõ dáng vẻ ra sao.
Quý Thanh Phong lưu loát tránh sang một bên, nhân tiện đẩy Lâm Nghiêu thấp bé dạt sang bên kia, ánh mắt dò xét thỉnh thoảng liếc nhìn Ứng Trầm Lâm.
Trông thế này chẳng phải là quá trẻ sao?
Các kỹ sư bảo trì thường xuyên ra vào máy móc và thường xuyên phải sử dụng các công cụ sửa chữa có trọng tải nặng, tóm lại là họ phải có một sức khỏe cực tốt.
Chàng trai trước mặt này thoạt nhìn có chút gầy yếu, hoặc có thể là do làn da trắng trẻo nên nhìn hơi ốm yếu, bảo cậu làm công việc duy tu sửa chữa chắc chỉ có ma mới tin.
"Ứng Trầm Lâm?" Quý Thanh Phong đọc lý lịch trích ngang rồi sửng sốt một chút, 18 tuổithể chất cấp B, tinh thần cấp A, "Thợ sửa sơ cấp?"
Ứng Trầm Lâm: "Vâng."
Trong bản lý lịch không còn thông tin nào khác, chỉ có vài thông tin cơ bản Ứng Trầm Lâm và chứng chỉ chuyên môn đi kèm, cũng chẳng có kinh nghiệm nào khác, quả là một cái hồ sơ xin việc đơn giản đến mức đơn sơ.
Quý Thanh Phong cúi đầu nhìn, thời gian cấp chứng chỉ này mới được nửa tháng trước.
Tốt quá, vừa mới cầm chưa chỉ chưa kịp nóng tay đã cầm đi xin việc luôn.
Trên đường đi, chẳng gặp ai khác trong căn cứ, chỉ rải rác những con robot thông minh đang đi khắp nơi, đây là tầng -1 của tòa nhà KID.
Trước khi đến đây, anh đã tìm hiểu sơ qua và biết được tình hình của KID không được tốt lắm, nhưng không ngờ lại thảm đến mức này.
Rao bán sân huấn luyện cơ giáp, còn căn cứ chính bề thế thì đem cho thuê, mọi người phải chen chúc trong một không gian chật hẹp dưới lòng đất. Ứng Trầm Lâm nhìn về phía xa xa trông giống như một hành lang ngầm dài hẹp, hành lang bên trong rất sâu, có từng bậc thang dẫn xuống rồi bống trở nên rộng rãi
Tầng -2? Cuối cầu thang dường như có một tia sáng mờ nhạt, dần dần lan rộng ra phía ngoài, càng ngày càng bắt mắt.
Quý Thanh Phong đọc xong lý lịch sơ lược, thuận miệng nói: "Chúng ta đến phòng họp làm phần thi viết trước đã."
Bíp —— Đột nhiên, một âm thanh báo động chói tai vang lên từ cuối cầu thang.
Âm thanh xuyên qua không khí tiếp tục vang vọng trong hành lang trống trải!!
Quý Thanh Phong đột nhiên dừng bước.
Ứng Trầm Lâm ngẩng đầu liếc nhìn camera giám sát và đèn cảnh báo phía trên. Đèn báo động ở hành lang vẫn không tắt, không phải bên trong căn cứ có trục trặc gì chứ?
"Xảy ra chuyện gì thế!?" Lâm Nghiêu từ phía sau vội vã chạy lên, hai người nhìn về phía cuối hành lang, lập tức xác định nơi phát ra cảnh báo.
Quý Thanh Phong lập tức phóng nhanh, từ trên cao nhảy xuống mấy bước, giọng nói khẩn trương: "Là cảnh báo ở phía dưới!"
Ứng Trầm Lâm dừng bước chân, nhìn hai vị cơ giáp sư biến mất trong chớp mắt, hơi đưa mắt lên trên.
Ánh sáng từ màn hình ảo treo cạnh cầu thang tối tăm dẫn xuống phía dưới, cùng với chuông báo phát ra ánh sáng màu xanh lờ mờ, anh bước đến gần thì nhìn thấy dòng chữ hiển thị trên màn hình, đích đến ở cuối cầu thang
—— Phòng bảo trì tạm thời.
Căn cứ KID có một phòng bảo trì tạm thời ở tầm ngầm thứ 2.
Với không gian rộng lớn chứa đầy cơ giáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!