Tiếng đạn pháo liên tục đốt cháy một mảng đỏ trên bầu trời, ngược lại ánh bình minh của Thiên Vực tinh lại phản chiếu một vài sắc thái tươi sáng. Không gian giống như tổ ong của Thằn lằn cát cấp S cấp dần dần nứt vỡ, cuối cùng biến thành làn khói không màu tan vào không trung cùng với ngọn lửa dữ dội.
Sóng xung kích của vụ nổ quét qua toàn bộ Thiên Vực tinh, vật ô nhiễm gần đó gần như bị thiêu rụi sau vụ nổ, trên mặt đất chỉ còn lại tro tàn.
Dư chấn sau vụ nổ vẫn chưa ta hết, kênh thông tin bị gây ảnh hưởng không hề nhỏ đã rơi vào im lặng, những tiếng ầm ầm vẫn đang vang lên bên tai mọi người.
Trong làn khói mờ mịt, Ứng Trầm Lâm vẫn đứng yên không nhúc nhích, Du Tố nhìn sang người kia được một lúc thì giây tiếp theo bỗng nghe thấy chuyển động từ bên cạnh mình, nhanh chóng dời đi tầm mắt, thì mơ hồ nhìn thấy trên mặt đất đã bị thiêu đốt, thằn lằn cát đang bò về phía trước.
Thằn lằn cát cấp S bị kiếm laser găm vào lưng, đang cố gắng xé nát một nửa thịt của nó, đôi mắt đỏ tươi của nó nhìn chằm chằm vào cơ giáp trên bầu trời một cách đầy hung ác. Nó dùng bốn chân mạnh mẽ đào xuyên qua mặt đất, chuẩn bị chui xuống lòng đất.
Không hay rồi, thằn lằn cát đang muốn bỏ chạy!
Đúng lúc này, từ bên trong lá chắn phòng thủ bị nứt vỡ, một phát pháo thuỷ lôi của cơ giáp khống chế nhanh chóng bắ n ra, trúng vào người thằn lằn cát, theo sau chính là một khoá trói buộc, trói chặt lấy nó, không cho nó có cơ hội đào hang trốn thoát.
Giọng nói của cơ giáp sư nữ Lộc Khê phá vỡ sự im lặng trong kênh: "Nó đang muốn chạy trốn!"
Quý Thanh Phong phá âm nói: "Lâm Nghiêu! Đừng thất thần nữa! Tôi không giữ thêm được nữa đâu!"
Lâm Nghiêu nhanh chóng rút trường đao ra, đang lúc chuẩn bị hành động thì phía sau một phát pháo năng lượng sượt qua người, bắn thẳng vào đầu con thằn lằn cát. Sinh vật khổng lồ dài hai mét phát ra tiếng r3n rỉ đau đớn, vùng vẫy dữ dội. Ánh mắt Du Tố vẫn lạnh như băng, nã liên tục mấy phát vào người con quái vật
Do liên tục bị pháo năng lượng bắn vào, cơ thể thằn lằn cát cấp S đã bị cháy đen toàn thân, nó vẫn đang liều mạng bò về phía trước. Khoá trói vốn đã lỏng lẻo của Quý Thanh Phong vốn đã lỏng lúc này đã hoàn toàn bị đứt gãy. Thoát khỏi sự trói buộc, nó lại lần nữa bò lên phía trước, thời khắc mấu chốt. Khi khẩu pháo năng lượng được nạp đầy lại được bắ n ra, lần này vẫn không chút lưu tình nhắm vào bốn chân đang đào đất của nó.
Cuối cùng, dưới hỏa lực liên tục ở cự ly gần, nó đã hoàn toàn bất động, nằm thoi thóp trên nền đất.
Khả năng phòng thủ thằn lằn cát cấp S vốn đã rất yếu, sức mạnh của nó đến từ việc khống chế không gian và cường hóa kiểm soát vật ô nhiễm khác săn mồi thay cho nó cũng như tự bảo vệ chính mình. Cho đến khi không gian bị một đòn tấn công mạnh mẽ hoàn toàn nổ tung, chỉ cách một bức tường không khí nên nó đã bị đòn tấn công đó trực diện đánh vào.
Nó không cam lòng giương mắt lên nhìn về phía chiếc cơ giáp vẫn đang lơ lửng trên không kia, mùi vị khiến nó thèm khát đã dần dần biến mất.
Hương vị mang năng lượng mạnh mẽ, rõ ràng cách nó rất gần...... Nó bất đắc dĩ nhắm mắt lại, sức lực cuối cùng để chạy trốn đã không còn.
Giọng nói trong đầu nó dường như dần dần nhỏ đi, Ứng Trầm Lâm nắm lấy chìa khóa cơ giáp, tìm kiếm trong đầu mình sự cộng cảm yếu ớt kia. Thật nhiều năm đã trôi qua kể từ khi giải nghệ vì bệnh tật ở kiếp trước, anh chưa từng lần nào được nghe lại giọng nói của "Uyên".
"Cậu còn ở đó không?" Ứng Trầm Lâm hỏi trong đầu.
"Tớ vẫn luôn ở đây......"
Thanh âm mỏng manh đến cực điểm, rồi như một sợi dây vô hình đã bị đứt, không còn nghe thấy tiếng vọng nào nữa.
Ứng Trầm Lâm sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống thì thấy ánh sáng của chìa khóa cơ giáp đã biến mất, chỉ để lại một vết nứt vỡ ở vỏ ngoài thiết bị lưu trữ. Các vết nứt rất sâu như thể sắp vỡ ra đến nơi. Bên trong là Dị Năng Tinh thuộc tính kép cấp S anh đã lấy được ở khu ô nhiễm Banout.
"Uyên!" Ứng Trầm Lâm dường như vẫn cảm nhận được khoảnh khắc cộng cảm Uyên mới nãy, Loại cộng cảm bắt nguồn từ tinh thần lực bên trong não bộ tựa hồ như tồn tại trong khắp cơ thể. Trong thoáng chốc, anh có thể nhớ lại những ký ức từ nhiều năm về trước, những ký ức đã ngủ yên từ lâu.
"Hở...?" Trong khoang điều khiển của thương pháo cơ giáp, cơ giáp Đề Áo phát ra tiếng nghi ngờ.
Du Tố hỏi: "Làm sao thế?"
"Radar của tôi dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của một cơ giáp khác." Tầm nhìn của Đề Áo dừng trên bảng điều khiển trước mặt, chức năng của thương pháo cơ giáp đã bị hư hỏng trong vụ nổ mạnh vừa rồi, hệ thống định vị và radar hệ thống cũng đã gặp sự cố. Ngoài ra còn có những tổn hại bên trong không thể khắc phục được, hoàn toàn không có tín hiệu nào từ một cơ giáp khác.
Nó sửa lại lời: "Chắc là do ảnh hưởng từ vụ nổ rồi."
Khi làn khói bụi tan đi, Du Tố nhìn về phía Ứng Trầm Lâm, cơ giáp của cậu ta chưa hề di chuyển, vẫn đang ở trong lá chắn bảo vệ của Hoắc Diễm.
Tầm mắt Du Tố thoáng hạ xuống, nhìn con thằn lằn cát đang nằm trên mặt đất, thanh kiếm vẫn đang cắm trên lưng đã nát thịt của nó.
Vừa rồi hoàn cảnh tình huống rất phức tạp, tầm nhìn chủ động vô cùng hạn chế, một kiếm này đâm xuống vừa chuẩn xác lại vừa tàn nhẫn. Điều đó có nghĩa là, trước khi đâm thằn lằn, Ứng Trầm Lâm ít nhất đã phải làm hai bước tính toán, bước đầu tiên là xác định hướng trốn thoát của con thằn lằn, bước thứ hai là dự đoán chính xác vị trí của nó, mà toàn bộ quá trình này lại chưa vượt quá 2 giây.
Đây gần như là bản năng kinh nghiệm của một cơ giáp sư, một trải nghiệm chiến đấu đã được tôi luyện qua vô số trận chiến.
Nhìn thấy thằn lằn cát đã bất động, mấy người KID từ trong bản năng chiến đấu mới phục hồi lại tinh thần, Quý Thanh Phong khóc nức nở chạy tới ôm chiếc khóa quý giá của bà xã nhà mình. Lâm Nghiêu mờ mịt sơ sau đầu: "Ờm? Con thằn lằn cát này thế là chết rồi hở?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!