Cứ xông thẳng vào......?
Nhóm cơ giáp sư trong phòng đều nhìn Ứng Trầm Lâm, nghĩ rằng chắc cậu ta điên rồi!?
"......" Hỏi thế thì thà đi hỏi cái đầu gối còn hơn!
Triệu Nhạc Kiệt vừa định mở miệng, bỗng nhiên nghe thấy bên cạnh có tiếng cười.
Thanh niên đang dựa người vào tường, từ góc độ này chỉ có thể nhìn thấy bên mặt của cậu ta. Triệu Nhạc Kiệt đang chú ý đến Ứng Trầm Lâm, hiện giờ nhìn thấy hình ảnh này, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi.
Du Tố nghe vậy, cười nói: "Được đấy, cậu muốn xông vào thế nào?"
Triệu Nhạc Kiệt: "......"
Được rồi, là do áo giác thôi, hắn khẳng định không quen biết người này.
Nghe thấy Du Tố lên tiếng, cơ giáp sư bên cạnh khó hiểu mà nhìn về phía cậu ta, cái ý tưởng này mà cũng có người đồng ý à? Có người vừa định lên tiếng phản đối, thì mấy người KID đã bắt đầu hùa theo từng người một.
Hoắc Diễm suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Dù sao nếu hết năng lượng thì chúng ta có thể trở về nạp lại được mà, cơ giáp sư cũng nhiều nữa, nói không chừng sẽ có tác dụng đấy."
Lâm Nghiêu: "Sao phải sợ? Chỉ là mấy con bò cạp vàng tép riu thôi mà?"
Quý Thanh Phong: "Hấp tấp không phải khôn ngoan, kiếm tiền mới là chân lý."
Lộc Khê nghe xong, cũng gật gật đầu.
Nhóm cơ giáp sư: "......???" Đùa nhau à!
Triệu Nhạc Kiệt chợt nhận ra mình không nên ngạc nhiên trước phản ứng này KID mới đúng.
Rốt cuộc, xử lý được Bách Tuế Lan, diệt sạch bò cạp vàng, chỉ còn sót lại mỗi cái tháp cao nữa thôi mà?
Hoắc Diễm mặc nhiên thông qua phương án này, sau đó nhìn về phía Ứng Trầm Lâm: "Em muốn xông vào như thế nào?"
"Phân thành hai đội đê hành động, một đội yểm trợ, đội còn lại tiến vào khôi phục trạm gốc." Ứng Trầm Lâm bước tới bảng điều khiển, mở bản đồ khu vực xung quanh trạm cơ sở C ra: "Khu phòng thủ thứ cấp của chúng ta cách tháo cao chưa đến 3 cây số về phía Tây Nam, di chuyển theo đường thẳng là cách nhanh nhất."
"Cho dù vật ô nhiễm cấp cao có sức mạnh đến đâu, chúng vẫn cần thời gian để tập trung đám vật ô nhiễm lại." Ứng Trầm Lâm giải thích: "Không lâu trước đó, chúng tôi đã dọn sạch xong một đám bò cạp vàng, ch o nên sô lượng vật ô nhiễm trong khu vực đã giảm bớt một phần. nếu bây giờ không hành động nhanh, mọi người lại cho nó thêm thời gian để kêu gọi vật ô nhiễm à?"
Trước đó, Ứng Trầm Lâm đã quan sát tình hình gần tháp trạm gốc, vẫn chưa thể xác định vật ô nhiễm cấp S, nhưng lại có rất nhiều vật ô nhiễm cấp A hoặc cấp B cấp.
Vấn đề nan giải nhất chính là ở gió mạnh và sự tấn công của vật ô nhiễm. Tháp cao trạm cơ sở đã kích hoạt hệ thống phòng ngự, cơ giáp chỉ có thể vào tháp thông qua lối vào duy nhất, nhưng hiện giờ lối vào đã bị vật ô nhiễm bao vây.
Phạm vi ảnh hưởng của vật ô nhiễm cấp S Bách Tuế Lan vượt quá 10 km, hiện giờ không còn cát lún đe dọa, kho khăn duy còn lại chính là ngược gió để tiến về phía trước.
Điều khiến các cơ giáp sư chần chừ chính là mối đe dọa về số lượng vật ô nhiễm và những rủi ro không lường trước được, dù sao vẫn có vật ô nhiễm cấp S đang rình rập, điều này quả thực mang lại mối đe dọa tiềm tàng.
Hoắc Diễm băn khoăn: "Có khả thi không?"
"Chỉ cần chúng ta có đủ năng lượng thì có thể ạ." Ứng Trầm Lâm nói.
Các cơ giáp sư cảm thấy chiến lược tấn công và phòng thủ mà họ vừa nhắc đến đều đổ sông đổ bể, mọi người bắt đầu thảo luận về phương pháp trực tiếp và đơn giản nhất.
Một đội mở đường, trong khi đội còn lại chịu trách nhiệm xông thẳng vào tháp cao thế là xong.
Một cơ giáp sư đứng lên nói: "Cậu bạn Ứng, chúng ta tuy rằng có 14 cơ giáp, nhưng có lẽ hiệu quả chiến đấu của chúng không đủ."
Ứng Trầm Lâm nhìn về phía hắn "Cơ giáp của mọi người thuộc loại nào?"
Cơ giáp sư nhanh chóng liệt kê đội hình cơ giáp, tính cả KID và Triệu Nhạc Kiệt, có tổng cộng 14 cơ giáp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!