Trong đầu Ứng Trầm Lâm chợt hiện lên một cái tên, nhưng khi anh cố gắng xác nhận lại thì không tài nào nghĩ ra được.
Anh đã xem quá nhiều hồ sơ về cơ giáp của căn cứ KID, một số anh nhận ra, một số thì không, rất nhiều thông tin đan xen vào nhau, anh nhớ rõ phần hồ sơ ấy là bởi vì sự cố tai nạn đó.
Hình như bên cạnh hồ sơ cơ giáp sư thương pháo của KID có ai đã dùng bút điện từ viết lên cái gì đó.
Là gì nhỉ? Ứng Trầm Lâm rũ mắt tự hỏi.
Mọi người chạy tới hỏi Thẩm Tinh Đường hỏi thương pháo cơ giáp sư mới là ai đấy, Thẩm Tinh Đường đơn giản trả lời rằng ngày mai bọn họ sẽ biết, càng tăng thêm sự tò mò.
"Có phải thương pháo cơ giáp sư bí ẩn hôm nọ đúng không, chị Đường đang nói đến người này hả anh?" Quý Thanh Phong lôi kéo Giang Tư Miểu bắt đầu lắm chuyện.
Giang Tư Miểu miễn cưỡng cười cười: "Chắc là vậy đó."
Lâm Nghiêu vô cùng phấn khích: "Nếu vậy thì quá đỉnh? Em thấy người đó còn đáng tin cậy hơn Từ Nghiêu Quân một tỷ lần!"
Quý Thanh Phong: "Người anh em đó đã từng đánh League chưa anh? Lần trước xem tin tức chuyển nhượng, có vẻ như việc chuyển giao các cơ giáp sư của Thự Quang tinh hệ chúng ta đều xong xuôi hết rồi, chẳng lẽ người này thuộc Tinh Vực hay Tinh Hệ khác à?"
Giang Tư Miểu không biết phải giải thích thế nào, cuối cùng đành phải nói: "Cơ giáp sư mới không phải tinh hệ khác, mà là tộc nhân của Hoa Hạ. Trước đây là cơ giáp sư của Thự Quang tinh hệ, nhưng vì một số nguyên nhân nên đã giải nghệ, cho nên không có thông tin chuyển nhượng."
Quý Thanh Phong: "Giải nghệ á? Chẳng lẽ chị Đường đi tuyển một ông chú đến đây à?"
Giang Tư Miểu: "...... Cậu đang phân biệt đối xử với người lớn tuổi à?"
"Tất nhiên không phải, lão Hoắc 28 thì miễn bàn, đàn ông càng lớn tuổi càng hấp dẫn." Quý Thanh Phong mồm mép trơn như bôi dầu: "Em chỉ thấy người này vào đội chúng ta sẽ phải chịu thiệt thòi."
"Người ta mới 24 thôi." Giang Tư Miểu lại thấy đau đầu: "Thôi quên đi, ngày mai các cậu sẽ biết."
Ứng Trầm Lâm ngồi ở bên cạnh nghe bọn họ nói tán gẫu, một lúc sau quang não vang lên, thông báo đã đến giờ phải tiêm thuốc, anh đứng dậy xin phép trở về phòng ngủ.
Những ngày qua Ứng Trầm Lâm thường ở phòng bảo trì hoặc phòng ngủ trong căn cứ. Mọi người trong căn cứ đều đã quá quen với nhau rồi, lần đầu tiên gặp được cậu bạn thợ sửa trầm tính, kiệm lời rất hay lặng lẽ rời đi như vậy, Quý Thanh Phong cảm thấy hơi sượng: "Nhóc Lâm vẫn chưa quen với nhịp độ ở đây à?"
Giang Tư Miểu không đỡ nổi: "Sao đã gọi thằng bé là "nhóc" rồi?"
Quý Thanh Phong: "Có sao đâu? Cậu ấy còn ít tuổi hơn em nữa, em còn gọi Lâm Nghiêu bảo bối mà? Đúng không Nghiêu Bảo."
Lâm Nghiêu gật gật, cảm thấy xưng hô này không có gì kỳ quặc cả: "Hình như sức khỏe của em í không được tốt lắm? Trong căn cứ chúng ta lại không có bác sĩ, lần trước còn nhìn thấy ẻm tự tiêm thuốc nữa ấy."
Giang Tư Miểu không nói gì, đối với lai lịch của Ứng Trầm Lâm, anh và Thẩm Tinh Đường cũng có chút nghi ngờ. Nhưng người ta đã nguyện ý đưa ra kỹ thuật cải tạo kinh kiện để bọn họ sử dụng, với tấm chân tình như vậy đã là quá đủ rồi, cứ nghi ngờ mãi đúng là không phúc hậu.
Với cả, sau một thời gian tiếp xúc, Ứng Trầm Lâm vốn là một người rất ít nói.
Thẩm Tinh Đường cũng đặc biệt nhấn mạnh, đứa bé này tuổi còn nhỏ, mọi người cố gắng để ý, quan tâm đ ến cậu nhiều vào.
"Tiêm thuốc hẳn là để điều hòa ổn định dây thần kinh máy. Việc thay mới chân tay giả không đơn giản như mấy cậu tưởng tượng đâu, nếu dung hợp không thuận lợi thì chỗ tiếp nối sẽ đau nhức vô cùng." Giang Tư Miểu dặn dò: "Mấy đứa vai dày thịt chắc các cậu đừng có hất bay thằng bé đấy, biết chưa?"
Lâm Nghiêu: "Vâng, anh cứ tin tưởng vào bọn em!"
Quý Thanh Phong: "Anh yên tâm, cái này bọn em làm được."
"......" Giang Tư Miểu nghe vậy lại càng khó yên tâm hơn: "Thôi, quên đi. Đã đạt KPI tập luyện hôm nay chưa đấy? Mau đi đi, đừng đứng đây tám nhảm mất thời gian nữa."
Giang Tư Miểu nói xong liền đi, để lại hai người Quý Thanh Phong và Lâm Nghiêu.
"Chính ra nhóc Lâm biết nhiều lắm nhé, hôm nọ em có nói với chị Đường về vũ khí bên chân phải cơ giáp đôi khi không thể phát ra hết hỏa lực được, chị ấy bảo đã được khắc phục rồi, nhưng khi thử lại nó vẫn thế." Lâm Nghiêu nhớ đến mấy hôm trước ở trong phòng bảo trì: "Lúc ấy nhóc Lâm cũng đang ở gần đó, nói với chị Đường cái gì thế là chị ấy mới ngộ ra."
"Nhắc đến chuyện đó, cậu có nhớ lần trước tay phải cơ giáp của tôi xảy ra vấn đề không?" Quý Thanh Phong ngẫm lại "Lúc đó nhóc Lâm cũng đã để ý đến rồi."
Có một khoảng cách trong giao tiếp giữa cơ giáp sư và kỹ thuật viên bảo trì, có đôi khi bọn họ nói một kiểu thì bên thợ sửa sẽ hiểu theo nghĩa khác, giống như cái tên thợ sửa vi phạm lúc trước của căn cứ, mỗi lần bọn họ có ý kiến thì tên đó sẽ nổi khùng lên rồi bảo không có chuyên môn thì đừng có chỉ đạo, thành ra bọn họ không biết có nên nói nữa hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!