Chương 2: Giải nghệ

Kiểm tra kéo dài hai ngày, Ứng Trầm Lâm được đưa vào bệnh viện.

Tay phải của cậu được kiểm tra lại nhiều lần, xác định mắc bệnh gen di truyền.

Tuân Bảo cũng đi kiểm tra cùng Ứng Trầm Lâm trong hai ngày này, đành phải chấp nhận kết quả: "Vị trí tổn thương không lớn, không nhất thiết phải nghe lời bác sĩ cắt cụt tay đâu...... Mấy ngày nay anh đã tìm hiểu qua, cũng không phải chưa từng có cơ giáp sư mắc phải bệnh này."

"Tốc độ biến xấu là không thể nói trước được, cộng hưởng giữa thần kinh với cơ giáp cũng sẽ bị ảnh hưởng." Ứng Trầm Lâm nhìn hai chân, khi phát hiện ra bệnh, bác sĩ lo lắng sẽ lan đến hai chân. Nhưng sau khi kiểm tra cẩn thận lại thì không phát hiện ra bất thường nào, đành phải giải thích nguyên nhân là do di chứng để lại khi kết nối với cơ giáp.

Anh biết lí do mất đi khả năng di chuyển không phải như vậy, đời trước tàn phế bao nhiêu năm, đã sớm quên mất cách đi lại như thế nào rồi. Giờ đây đôi chân lành lặn vẫn chưa bị mất đi, có thể sẽ phải mất một đoạn thời gian nữa mới có thể làm quen lại được.

Tuân Bảo gãi gãi đầu nói: "Nhưng nếu cắt mất thì sự nghiệp tương lai của cậu phải làm sao đây? Cậu chỉ mới trưởng thành thôi mà, gặp phải chuyện như vậy trước tiên cứ dùng thuốc ức chế đã có được không?"

Hiện nay, cơ giáp sư điều khiển cơ giáp chủ yếu là nhờ sự cộng cảm của tinh thần, thay thế các bộ phận giả sẽ ảnh hưởng đến việc vận hành các hoạt động tinh thần, từ đó sẽ gián tiếp cản trở điều khiển máy móc...... Hơn nữa, phẫu thuật loại bỏ các gen mang bệnh cũng gây ảnh hưởng xấu đến cả tinh thần và thể chất.

Nếu thật phải tiến hành mổ xẻ, tay phải Ứng Trầm Lâm sẽ không còn linh hoạt như trước, thậm chí điều khiển cơ giáp cũng sẽ bị hạn chế.

"Thuốc thì ức chế được bao lâu chứ, với cả tình hình hiện giờ thì em cũng không thể điều khiển cơ giáp được." Đôi mắt Ứng Trầm Lâm bình lặng, nghiêm túc nói: "Tuân Bảo, em không muốn trở thành phế nhân đâu."

Thấy Ứng Trầm Lâm đã hạ quyết tâm, Tuân Bảo hốc mắt có chút đỏ lên: "Vậy thì chữa trị, để anh đi bàn bạc với bác sĩ xem ai là người mổ chính? Không, không, anh phải tìm bác sĩ tốt hơn cho cậu."

Thấy hắn đi ra ngoài tìm bác sĩ, Ứng Trầm Lâm bỗng nhiên nhớ tới đời trước cũng giống như thế này.

Thời điểm anh bị trọng thương rồi phát hiện ra gen bệnh, Tuân Bảo cũng bận trước bận sau như vậy. Chỉ là lúc ấy cậu còn đang phải đối mặt với một khoản bồi thường thiệt hại lớn do vi phạm hợp đồng, lại phải vác thêm viện phí chữa trị. Không muốn liên lụy đến bạn bè thêm nữa, cuối cùng quyết định một mình đến Thiên Lang Tinh.

Lần này sống lại, vẫn không nên gây thêm rắc rối cho người bạn này nữa.

Không khí trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh, bên cạnh là robot AI đang tận tâm gọt táo cho Ứng Trầm Lâm, cửa sổ không đóng, một cơn gió nóng ngày hạ thổi vào phòng.

Ánh mắt Ứng Trầm Lâm dừng ở bên ngoài cửa sổ, nhìn đến khung cảnh bao la phía xa xăm.

Trong vài ngày kế đó, các bác sĩ đều tới tiến hành các bước kiểm tra tiếp theo.

Để phẫu thuật diễn ra suôn sẻ, Ứng Trầm Lâm cần phải thực hiện các điều chỉnh về mặt thể chất theo từng giai đoạn, quá trình phục hồi chân cũng được đưa vào.

Khi Tuân Bảo bước vào phòng phục hồi chức năng, Ứng Trầm Lâm vừa mới hoàn thành giai đoạn đầu tiên, ướt đẫm mồ hôi ngồi ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, quang não trong tay đang gửi tin gì đó.

Bây giờ là đang là kỳ nghỉ của các cơ giáp sư cá nhân, nhưng thi đấu giữa các đoàn chiến cơ giáp vẫn đang diễn ra.

Ứng Trầm Lâm đang xem không phải trận đấu cạnh tranh khốc liệt ở hiện tại mà đang phát lại 1 trong 16 trận đấu hay nhất cấp Thiên Hà, giữa hai chiến đội là KID và YDS.

"Cậu có hứng thú với KID? Hay là YDS?" Tuân Bảo vẫn đang cầm bảng y tế trong tay, ngồi bên cạnh Ứng Trầm Lâm, tiếp tục nói: "Liên Minh chúng ta nếu xét thành tích cá nhân thì rất tốt, nhưng về khoản đoàn chiến thì như dưới đáy xã hội ấy, Thự Quang Tinh hệ chưa bao giờ có được một cơ giáp chiến đội nào xuất sắc cả."

Thành tích của Liên Minh Cơ Giáp ở Tinh vực số 1 rất kém cỏi, Thự Quang Tinh bọn họ lại còn bết bát hơn rất nhiều, chính là gạch lót nền ở Tinh vực số 1. Mấy năm nay, mảng cá nhân còn có Sink gánh, đoàn chiến thì nhắc chi cho thêm nẫu ruột, thành tích tốt nhất của Thự Quang Tinh ở giải đấu Tinh Minh cũng chỉ dừng lại ở vị trí No.9.

Ứng Trầm Lâm không nói gì, nhìn vào mấy cái ID xa lạ của chiến đội KID, thoáng thất thần.

"YDS gần đây rất mạnh còn KID thì thảm tới không tả nổi, mùa giải này out khỏi Top 8 luôn rồi. Tất cả là do tầng quản lí của  chiến đội bọn họ chẳng chịu quan tâm gì đến anh em gì hết, chiến đội như sắp tan rã đến nơi, đến cả Top 8 cũng chẳng cần nên dẫn đến nội bộ lục đục, hình như cách đây không lâu đã được chuyển giao cho người quản lý mới, thành tích tụt như nhảy lầu."

"Gần đây, hình như còn có một số vụ bê bối nữa."

Ứng Trầm Lâm hỏi: "Bây giờ ông chủ đang là ai?"

"Lần trước mới vừa đổi người, giờ là Thẩm Tinh Đường." Tuân Bảo thuận miệng nói: "Nhưng đổi thì có ích gì chứ, ban lãnh đạo năm trước mỗi người một nơi, khi đi cũng kéo cả tuyển thủ đi theo, lúc này KID chẳng còn lại mấy mống, có khi mùa giải này đến Top 16 chắc cũng khó mà thò chân vào được."

Ứng Trầm Lâm nghe Tuân Bảo liến thoắng xả ra một tràng, ký ức kiếp trước và kiếp đan xen vào nhau, cho dù lúc này còn chưa phát hiện ra bệnh tật, với trạng thái hiện tại cũng chẳng thể tham gia tranh tài cơ giáp được.

Giải đấu cá nhân vừa mới chỉ kết thúc được mấy ngày, cần phải nghỉ ngơi hai tháng đã.

Nhưng đối với Ứng Trầm Lâm, kể từ khi đột biến gen dẫn đến tàn phế vào năm 20 tuổi, đã hơn mười năm không điều khiển cơ giáp rồi, ký ức cơ bắp của chàng trai 18 tuổi có thể vẫn còn đó, nhưng không thể lấp được chỗ trống trong hơn 10 năm kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!